Bơi qua biển cả

863

Năm 1963 cô Florence Cherwick, một người đàn bà Mỹ lần đầu tiên đã bơi từ đảo Catalina đến bờ biển California dài 30 cây số ngàn. Cô bơi được 15g35’ thì bị tê mình phải vớt lên. Còn 2.500 thước nữa mới tới bờ. Năm 1950 cô đã bơi qua biển Manche giữa Pháp và Anh. Lần này cô cho là thất bại, không phải vì tê lạnh quá song vì sương mù quá không thấy bờ biển, phải chi tới bờ chắc cô đã bơi tới cùng. Khi bơi ở biển Manche theo cô kể lại cô cũng bị tê lạnh, song cha cô thấy bờ biển nói cô rán và chính cô cũng thấy bờ nên cô cố gắng và đã thành công. Lần này cô không thấy và anh cô đi theo cũng không thấy vì sương mù nhiều quá. Cô nói sương mù dầy đặc quá có lúc cô không thấy chiếc xuồng bơi gần yểm trợ cô.

Một bài học cho ta. Trong đời sống đạo đức của ta, ta đã biết Thiên đàng, ta cố đi tới cho nên mới giữ đạo. Nhưng nhiều khi sương mù bao phủ ta: tiền của, danh vọng, rượu chè, tình yêu… hay bệnh tật, nghèo khó, tang chế làm lu mờ con đường, không còn thấy đâu phải đi và vì đó mà nhiều người bỏ cuộc.

“Cửa hẹp”… Vâng, có bao giờ chúng ta tự hỏi, “cửa hẹp” mà Đức Giê-su nói ở đây, hẹp cỡ nào? Có lẽ, không gì tốt hơn là hãy tìm đến “bác thợ mộc Giê-su” và chúng ta sẽ có câu trả lời.

Thì đây, với bác thợ mộc Giê-su, “cửa hẹp” mà Ngài đã nói đến, không phải là cánh cửa bằng gỗ, nhưng nó được thiết kế bằng chính trạng thái tâm hồn của ta. Tâm hồn ta có sẵn sàng bước qua cánh cửa “hạ mình xuống”, hay không? Có chấp nhận bước qua  cánh cửa mang hình dáng “nên như người phục vụ”? Có vui vẻ  sơn lên cánh cửa đó  màu hồng của lòng thương xót: “Hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi”, hay không?

Cửa-hẹp, với nhà thiết kế Giê-su, nó còn được trang trí  bởi những chùm hoa-thánh-linh, hoa “bác ái, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hòa, tiết độ”.

Nói một cách tổng quát, “cửa hẹp” mà chúng ta sẽ bước qua, đó chính là cánh cửa “Từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo” (Lc 9, 23).

Người được chọn không ít đâu! Vấn đề của chúng ta hôm nay, đó là, tôi có sẵn sàng “chiến đấu để qua cửa hẹp mà vào”, hay không? Mà, dù muốn hay không, trong cuộc sống, như lời Louis Evely nói: “không phải lúc nào cũng chỉ có niềm vui, còn có sương mù và giá lạnh nữa”.

Sương mù và giá lạnh đó  là gì? Phải chăng là “cửa hẹp” trong đời ta? Thưa, đúng vậy, cửa hẹp đó, có thể là một căn bệnh nan y, có thể là sự  “ra đi” của một người thân nào đó trong gia đình mình. Và có thể là một sự đổ vỡ trong hôn nhân “thôi là hết em đi đường em, tình duyên mình chỉ bấy nhiêu thôi”…

Cửa hẹp đó, cũng có thể là một cuộc làm ăn thất bại, và không thể không nói tới những bất công, những thói xấu, sự  trịch thượng của một ai đó, gây ra cho ta, nơi ta sinh sống, hay nơi ta làm việc, hằng ngày v.v… Chúng ta sẽ làm gì, phản ứng ra sao khi phải bước vào những cánh cửa-hẹp nêu trên?

Chán nản tuyệt vọng, than thân trách trời, trách Chúa… Chúa ơi! Sao con khổ thế này!? Đừng… đừng nản lòng, với niềm tin, hãy coi những biến cố đó như là những lời “sửa dạy” của Thiên Chúa, trong cuộc sống thường nhật của mỗi chúng ta.

Thật vậy, tác giả thư Do Thái, với cảm nghiệm của bản thân, đã cho lời khuyên, rằng: “Anh em hãy kiên trì để cho Thiên Chúa sửa dạy. Người đối xử với anh  em như với những người con.Thật vậy, có đứa con nào mà người cha không sửa dạy?”

Đừng… đừng tuyệt vọng… “Tôi ơi! Đừng tuyệt vọng”.  Vì, như lời tác giả thư Do Thái đã khuyên, rằng:  “Vả lại, chúng ta có cha trần thế sửa dạy mà chúng ta vẫn tôn kính, thì chúng ta lại càng phải  tùng phục Cha trên trời để được sống”.

Và, cuối cùng, ngài cho thêm một lời khuyên: “Thiên Chúa sửa dạy là vì lợi ích của chúng ta, để chúng ta được thông phần vào sự thánh thiện của Người.”

Thế nên, hãy coi việc bước vào những cánh cửa hẹp đó, như là một cuộc “rèn luyện”, một cuộc rèn luyện mà Kinh Thánh gọi là rất cần thiết để “gặt được hoa trái là bình an và công chính” (Dt 12, …11) Có được sự bình an và công chính, đó chính là hành trang để chúng ta bước vào cửa hẹp.

Vì vậy, đừng  vì bất cứ lý do gì mà chúng ta không thực hiện lời Đức Giê-su đã truyền dạy: “Hãy chiến đấu để qua cửa hẹp mà vào…”