Biết và làm hợp nhất

722

Tonne

Lãnh đạo giáo dục một quốc gia nọ quyết định tiến dẫn vận động viên bóng đá, cho nên ông ta mua một quyển sách nói về quy tắc cầu trường, nhờ mấy quyển sách nầy mà huấn luyện ra một tốp thầy giáo, sau đó thì do những thầy giáo nầy mà giảng dạy lại cho học sinh.

Học sinh đều nhớ tất cả các chương mục quy tắc, thầy giáo cũng lên lớp giảng giải, lại vẽ đồ hình trên bảng đen để phân tích. Về sau lúc tổ chức thi viết thì các học sinh hình như đều như nhau: không đạt yêu cầu, mọi người đều ỉu xìu.

Lúc ấy có một người thanh niên từ Âu châu đến, nhìn thấy cách học tập uổng công vô ích nầy, kinh ngạc nói:“Trời ạ! Các anh không thể từ nơi quyển sách nầy mà học biết đá bóng, các anh nhất định phải học biết đá bóng từ trong cầu trường”.

Vì vậy mà ông ta mua một cái sân bóng đá, đem học sinh đến thao trường lên lớp. Không đầy một tiếng đồng hồ, học sinh học tới đông tới tây, so với sáu ngày học trong sách trước đây vẫn nhiều hơn.

Suy tư:

Học và hành luôn đi đôi với nhau, đó là chìa khoá cho sự thành công. Có một số người trời phú cho sự thông minh học đâu thuộc đó, nhưng để sử dụng cái máy tính nhân chia số thập phân, thì chẳng biết bấm nút nào cho nó đúng! Cũng có người lái xe môtô, chạy xe hơi ào ào, đến khi xe không khởi động máy, thì chẳng biết đường nào mà rờ, đem tới thợ coi ra sao, té ra là đã khoá…xăng! Chưa hiểu lý thuyết vận hành của xe cộ !

Có các giáo dân thuộc làu làu 10 điều răn Đức Chúa Trời 6 điều luật Hội thánh, và khi dự thánh lễ, cha chưa giảng đã hiểu nội dung của bài Phúc âm. Nhưng trong cuộc sống đời thường thì sống y như là người chưa biết chút gì về Lời Chúa: chửi thề, phóng túng, rượu chè, cờ bạc.v.v…Họ chưa thực hành Lời Chúa, và họ bị người ta cho là “đồ vô đạo”.

Không có môi trường nào học và thực hành đức ái tốt cho bằng trong cộng đoàn, bởi vì cộng đoàn là nơi để chúng ta: học tập yêu thương, thực hành yêu thương và nuôi dưỡng yêu thương.

1/ Học tập yêu thương :

Cộng đoàn giáo xứ, cộng đoàn dòng tu hay một cộng đoàn tu hội đời…là một gia đình “không liên hệ huyết thống” như gia đình của mỗi người, cho nên, khi gia nhập cộng đoàn là chúng ta tách mình khỏi tình cảm huyết nhục cha mẹ, anh em, chị em…để chúng ta sát nhập vào một gia đình mới, không phải cùng huyết thống, mà là liên hệ trong đức tin, con cái của Abraaham. Ở trong cộng đoàn mới nầy, chúng ta phải học tập yêu thương những người mà trước đây mình không quen biết, thương yêu để nhẫn nhục vì tính kiêu ngạo, khó chịu của chị em, anh em; học tập yêu thương những khuôn mặt cay cú quạu vọ của người anh em, chị em…

Bởi vì không ai tin chúng ta khi chúng ta dạy người khác phải yêu thương, mà chính chúng ta chưa biết yêu thương người anh em, chị em trong cộng đoàn của mình.

2/ Thực hành yêu thương :

Linh mục Vincent Lebbe, người sáng lập 4 tu hội, cộng đoàn đã nói: “Thật yêu người tức là luôn luôn làm cho người ta trước, sau đó đến mình, khiến cho người ta tự mình được an ủi thật sự và ích lợi thật sự”.

Để trở thành một Kitô hữu chân chính, thì không những phải học yêu thương mà còn là phải thực hành yêu thương. Học tức là suy tư, biện luận, phản bác có nghĩa là dùng lý trí để suy xét. Nhưng học yêu thương thì không phản bác, không biện luận, không xét nét gì cả, mà chỉ có dùng trí khôn ngoan để tìm cách thi hành đức ái sao cho hoàn hảo nhất mà thôi.

Chúa Kitô chết trên thập giá vì yêu nhân loại tội lỗi, Ngài đã không phản bác, không biện luận, không xét nét…nhưng đã chọn cái chết khốc liệt nhất để yêu và cứu chuộc nhân loại. Cũng có nghĩa là Ngài đã làm cho nhân loại trước: được cứu chuộc; sau đó đến mình: hoàn tất công trình cứu chuộc bằng sự phục sinh vinh hiển. Ngài đã thực hành yêu thương.

Nơi lý tưởng nhất để thực hành yêu thương cũng chính là trong cộng đoàn của chúng ta.

3/ Nuôi dưỡng yêu thương :

Đi truyền giáo tức là đi đến nơi mà chúng ta chưa biết chưa quen. Ở với một dân tộc mà phải mất nhiều năm chúng ta mới thích nghi…với đời sống của họ. Tóm lại là vô cùng khó khăn, nhưng khó khăn và cảm thấy bị bỏ rơi nhất chính là khi chúng ta bị nỗi đơn dày vò, chính vì vậy mà có rất nhiều anh em, chị em đã ra đi không trở lại.

Cộng đoàn chính là nơi nuôi dưỡng yêu thương, để khi chúng ta ra đi gặt hái trên cánh đồng truyền giáo, gặp những khó khăn, đau khổ…chúng ta lại được bồi dưỡng tinh thần, giải toả những khó khăn, tìm lại được giây phút yêu thương đầm ấm ngay trong chính cộng đoàn của mình. Vì hiểu được điều ấy, mà có một số dòng tu có một nội quy rất…dễ thương: các thành viên sau 3 năm phục vụ ở ngoài xã hội, thì trở về nhà dòng mẹ từ 3 đến 4 tháng để nghỉ ngơi, bồi dưỡng tinh thần cũng như sức khoẻ…

Tổng thống Mỹ John F.kennedy nói: “Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho anh, nhưng hãy hỏi tôi đã làm gì cho tổ quốc”. Nếu chúng ta chưa tìm được nơi cộng đoàn sự yêu thương, thì nên tự hỏi mình: tôi đã làm gì cho cộng đoàn của tôi để đức Ái được phát triển?

Học tập yêu thương và thực hành yêu thương, chính là dấu hiệu của người môn đệ Chúa Kitô trong thế kỷ 21 nầy vậy !

ST