Bài học từ hòn sỏi vỡ

1575

Bài học nhỏ từ câu chuyện của Hòn sỏi vỡ

Đỉnh núi cao nơi mây mù ngự trị là nơi những con sông con suối khơi nguồn mang theo dòng nước mát lành và câu chuyện về những cuộc phưu lưu thú vị… Những hòn đá tách ra từ Núi Mẹ rơi vào dòng nước để bắt đầu hành trình đầy thử thách. Ở nơi bắt đầu, những hòn đá to nhỏ tranh nhau chen chúc, háo hức để được bắt đầu cuộc hành trình. Theo dòng nước chúng bắt đầu lăn đi…lúc đầu thật chậm rãi và nhẹ nhàng. Khi dòng nước ngày một lớn và chảy siết những hòn đá lao đi một nhanh hơn, chúng va vào nhau, làm đau nhau, cản bước nhau, không ít hòn đá vì không chịu nổi mà đã sớm từ bỏ hành trình, lách mình sang hai bờ và chấp nhận một cuộc sống vô vị mặc cho những rong rêu bám vào. Số còn lại vẫn tiếp tục cuộc hành trình, chúng lại tiếp tục lao đi, làm đau nhau… Có những khi chúng phải vượt qua những ngọn thác cao vút – nơi chúng chẳng thể tự ḷàm chủ được bản thân chỉ biết rơi xuống theo con nước dữ dằn. Qua mỗi lần như thế không ít hòn đá lại chán nản từ bỏ hành trình, nằm lại đó trơ trơ mặc kệ những con nước ngày ngày đâm xuống. Có những hòn đá vô tình bị nước bắn tung lên bờ đành ngậm ngùi nằm lại đó làm bạn với cỏ cây… Thời gian cứ trôi đi, cuộc hành trình cuối cùng cũng kết thúc – khi những con suối con sông chảy tới đồng bằng. Những hòn đá mệt mỏi nhưng cũng rất vui mừng khi nhận ra chúng chẳng còn phải chịu những nỗi đau ngày ngày gây ra cho nhau, chẳng còn phải chịu bị dòng nước cuốn đi và vứt tung mỗi khi nó muốn. Nhưng nỗi vui mừng cũng chẳng được bao lâu khi chúng nhận ra giờ đây chúng trông chẳng khác gì nhau: tất cả đều tròn trịa và nhẵn nhụi. Kết cục cho những ước ao những hi vọng của bọn chúng cuối cùng chỉ là trở thành những hòn sỏi ai cũng có thể dẵm lên và đá văng đi…

Sau một hồi lăn lông lốc bởi cú đá của đứa trẻ, hòn sỏi xanh lăn tọt vào bụi cỏ. Nó ngán ngẩm nhớ lại cuộc đời mình rồi buồn rầu nằm lặng im ở đó. Trời mùa đông lạnh căm nhưng nó cũng chẳng buồn bận tâm, nó chán những con đường phải lăn dưới gót giầy của bao nhiêu con người kia, dù sao ở đây nó được yên thân, nó chợt thấy vui vui với ý nghĩ được kết thúc cuộc đời nhàm chán và vô vọng của mình ở bụi cỏ này. Cỏ dầy lắm có lẽ sẽ chẳng ai tìm thấy nó, nghĩ vậy nó bèn lăn ra ngủ mặc kệ người vẫn run lên vì lạnh … Cạch… cạch… cạch… Sỏi xanh bỗng giật mình tỉnh dậy, nó thấy đầu đau buốt còn người thì nóng bừng Cái gì thế?! Cậu tỉnh rồi đấy à?. Đáp lại lời nó là câu hỏi của một hòn sỏi trắng có vẻ mặt thật thờ ơ Thằng bé tìm thấy cậu trong bụi cỏ sau khi quăng tớ vào đó, giờ nó đang chơi trò đánh lửa, nó đập cậu vào tớ mong có thể đốt cháy được lũ cỏ khô kia kìa Vậy à, thế mà tớ cứ tưởng được yên thân trong đó rồi chứ. Mà cũng tốt, dù sao như thế này cậu và tớ cũng thấy ấm hơn, còn tốt chán so với những lần bị lăn long lóc cậu nhỉ, mà cậu bị vỡ một miếng to rồi kìa, có đau không? Rồi thì nó cũng lại vứt tớ và cậu ở đâu đó sau khi nhóm được đống lửa thôi. Cậu cũng vỡ một miếng rồi đấy. Đau một chút cũng có sao đâu, chẳng phải như thế mình có thể nằm lại được nhờ những miếng vỡ này sao, ít ra thì nhờ có nó mình cũng không bị lăn xa nữa đâu cậu ạ… Ôi… tớ nhớ ngày xưa quá… cái hồi mình là những hòn đá sắc cạnh bên Núi Mẹ cậu còn nhớ không…

HonSoi02

Có bao giờ em ném một hòn sỏi vỡ chưa? Em chưa. Nó lăn chậm hơn hòn sỏi tròn và lúc nào cũng nằm lên mặt đất nhờ mảnh bị vỡ. Ừ, điều đó thì đúng rồi còn gì. Đôi khi anh nghĩ mình cũng như những hòn sỏi thôi và thật may nếu bàn tay của thằng bé số phận đưa mình gặp nhau, dù là gặp để rồi lại xa nhưng lúc đó chẳng phải mình đã làm ấm cho nhau, và biết đâu đấy mỗi đứa sẽ có một mảnh vỡ – đủ để giúp mình đứng lại vững vàng hơn trên mặt đất này…

Chuyển thể từ Blog của Người Kể Chuyện