Bài học dễ thương

1083

Camégie thuật lại rằng: Một hôm bà nội trợ đã dọn cho cơm cho gia đình bà: một bàn ăn rất lịch sự, đầy hoa, rong mỗi dĩa có một nắm cỏ khô.

– Sao thế, hôm nay dùng cỏ khô à?

– Ồ, không đâu! Tôi sẽ đưa thức ăn lên ngay lập tức. Nhưng hãy nghe tôi nói một điều: Từ bao nhiêu năm trời, tôi đã nấu nướng cho các “người “, tôi đã cố gắng thay đổi món ăn, bữa thì món cơm, bữa thì món hầm, bữa khác thì món quay hoặc món”ragu”. Không bao giờ các “người” nói: “Ngon quá! cảm ơn bà”. Hãy nói lên một tiếng chứ, tôi đâu phải là đá! Người ta không thể làm khi không thấy một câu cám ơn, một lời khuyên khích hay khen thưởng.  

Khi suy nghĩ về những ơn mà Thiên Chúa ban cho muôn loài muôn vật, thì không có loài nào không có vật nào mà không cảm ơn Thiên Chúa. Dường như loài nào, vật nào, cũng theo cách thức diễn tả của mình, hát vang lên câu: “Tạ ơn Chúa! Tạ ơn Chúa đã thương con, đã dựng nên con!”