Ai kia

880

Trong cuộc sống, đôi khi ta phải biết nhìn xuống để thông cảm cùng người khác. Không nên lúc nào cũng nhìn lên để oán đời và thù hằn số phận.

Năm thứ hai trường nữ hộ sinh, lớp tôi phải làm bài kiểm tra. Các câu hỏi không có gì là  khó, duy câu cuối cùng làm tôi bật ngửa: “Chị cho biết tên của bà lao công trong trường ?”.

Kỳ  cục !

Bà  lao công có liên quan gì tới chuyện đỡ  đẻ và chăm sóc sản phụ ? Ngày nào mà tôi chẳng gặp bà: Bà già lắm,, mặt nhăn nheo khắc khổ, hầu như suốt ngày chỉ chỉ cắm cúi lau quét nhà. Nhiều khi vừa đi vứa tán chuyện ở hành lang, chúng tôi không thèm để ý đến bà lão đang còng lưng lau dọn. Thấy bà né sang bên, lòng tôi có lần cũng thấy hơi ân hận. Một lần, một bạn vội quá vấp té, đổ cả ly nước, bà lắp bắp: “các cô vội, cứ làm việc của mình đi. Đây là việc của già mà !”.

Chỉ  có thế thôi thì làm sao tôi biết họ và  tên của bà ? Mà có biết cũng chẳng để làm gì. Tôi không trả lời câu hỏi ấy và tự  nghĩ miễn là mình trả lời xuất sắc những câu hỏi liên quan tới chuyên môn … là không có gì đáng trách. 

Giáo sư nói khi trả lại bài,

“Hầu hết các em đều làm bài được. Nhưng tôi e, khi tốt nghiệp, sẽ toàn là các “người máy” ra trường thôi. Đó là một thảm họa !” Chúng tôi xôn xao, không hiểu thầy muốn nói gì.

Thầy tiếp: “Nghề của các em là … chăm sóc, giúp  đỡ những sản phụ trong giờ phút đau đớn và cũng là hạnh phúc nhất đời họ. Các em là thiên thần hộ mệnh cho những sinh linh mới. Nỗi đau của họ cũng là nỗi đau của các em. Nghề này cần những con người nhạy cảm, biết quan tâm, nâng đỡ mọi người … cho dù những kẻ được nâng đỡ ấy có là các mệnh phụ, ngôi sao hay chỉ là một bà quét rác …”.

Thầy thêm: “Một bà lão cần mẫn phục vụ các em năm này qua năm khác, mà các em cũng không thèm biết tên, hoàn cảnh của bà … Đây là một điều  đáng để cho các em suy nghĩ. Vì thế, thầy cho rằng toàn bộ số bài kiểm tra của lớp ta đều không đạt yêu cầu”. Một bài học nhớ đời đối với tôi !

Còn bạn, Có  bao giờ bạn đã quan tâm đến người khác không ? Cho dù họ là những người đang sống “dưới bậc” của bạn ? Nếu chưa, tôi nghĩ bạn hãy bắt đầu cũng chưa muộn mà.

Sự chân thành xuất phát từ trái tim và chỉ có những ai nắm bắt được quy luật của cuộc sống mới biết cách an ủi người khác bằng cả lòng chân thành của mình. Thông thừng, có những người không biết quan tâm đến người khác bằng sự chân thành. Họ an ủi người khác, quan tâm người khác giống như một phép lịch sự thông thường, điều đó không chỉ mang lại cảm giác xa lạ và hụt hẫng mà còn khiến cho người được quan tâm bị tổn thương.

Trong cuộc sống không điều gì tốt đẹp hơn sự chân thành, cũng như không điều gì xấu xa hơn sự giả dối. Chân thành có thể làm lay chuyển trái tim của người cứng rắn nhất. Bạn thấy đấy, nếu không có lòng chân thành làm sao bạn có thể quan tâm đến người bạn yêu thương và cảm nhận được những lo lắng của họ, phải không nào. Thay vì nói: bạn mệt lắm à? Thì hãy nói: Để đó mình làm cho.

Như Thầy đã yêu thương các con, thì các con cũng hãy yêu thương nhau. Căn cứ vào điều này mà mọi người nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là nếu các con yêu thương nhau. Ga 13, 31-33a.34-35