Tự mình làm người chân chính

895

Nếu anh trở thành một người khác thì anh sẽ như thế nào? Một xí nghiệp có thuận lợi lớn? Một minh tinh điện ảnh? Người đứng đầu các bộ trưởng hay kiện tướng vận động viên?

Có một ký giả đã hỏi ông Xiaobona một vấn đề trước khi ông sắp chết, vấn đề ấy là: “Nếu tôi là…” .

“Ông Xiao”, ký giả nói: “Ông đã đi thăm qua nhiều nhân vật nổi tiếng trên thế giới, cũng quen biết rất nhiều hoàng thất quý tộc, tác gia nổi tiếng, các giáo sư và các nghệ thuật gia. Nếu có thể sống lại thêm một lần nữa, biến thành một người nào đó mà ông quen biết, hoặc là trở thành người nào đó trong lịch sử, ông hy vọng biến thành vị nào ?”

“Tôi sẽ chọn …” Ông Xiaobona trả lời: “Làm Xiaobona mà thôi, nhưng từ trước đến nay tôi không hề nghĩ rằng mình sẽ làm người nào khác”.

Suy tư:

Cái nghịch lý ở đời là như thế nầy: người giàu có tiền bạc xài như xé giấy, của nổi của chìm chẳng biết bao nhiêu mà kể, rồi lo lắng sợ mất trộm, sợ tù tội, sợ con cháu nó xài hết, sợ…v.v… rồi mong ước được như người nghèo, ăn no ngủ kỹ, ngày hai bữa thảnh thơi, không sợ mất trộm, không sợ tù tội…v.v… Và ngược lại, người nghèo thì mong ước được như người giàu: sung sướng, có nhà to cửa lớn, có quyền có thế, có tiền…

Mỗi một người, Thiên Chúa đã chọn cho họ một con đường, một cuộc sống để họ sống xứng đáng là một con người, và hơn thế nữa, để họ hưởng hạnh phúc thiên đàng mai sau.

Cái quan trọng là chúng ta có góp phần vào với sự an bài đó của Thiên Chúa hay không? Mong muốn ước gì mình được ở địa vị của ông tổng thống, mong muốn mình trở thành ca sĩ nổi tiếng được nhiều người mến mộ. Mong ước cũng là ước mơ, tự nó rất tốt và rất có ích, nhưng muốn trở thành một ca sĩ mà giọng nói không ra hơi, the thé như gà mắc… dây thun thì không thể được; mong ước trở thành tổng thống mà chữ “nhứt” cũng không biết thì quả là chúng ta đã đi ra ngoài ý định của Thiên Chúa.

– Tác giả “Đường Hy Vọng” đã nói lên điều ước của mình nếu được Thiên Chúa cho chọn lại thì Ngài vẫn cứ chọn điều mà Ngài đã chọn và đã đi: làm linh mục. Ngài đã nhìn thấy giá trị của đời linh mục, dù đời Ngài có quá nhiều đau khổ…

Cứ thảnh thơi trong thân phận của mình, vì mỗi một người có giá trị riêng biệt mà người khác không có được, tôi là tôi, anh là anh. Tôi có giá trị của tôi, anh có giá trị của anh. Bởi vì Thiên Chúa không thiên vị một ai, không yêu người này mà ghét bỏ người kia. Tự mình làm người chân chính trong chức phận của mình, đó là điều mà Thiên Chúa muốn nơi mỗi người chúng ta. Làm Giám Mục, làm Linh mục hay làm bà xơ dì phước…thì không có gì phân biệt cả. Có phân biệt chăng là chúng ta có nhiệt tình cộng tác với Thiên Chúa trong chương trình cứu chuộc của Ngài mà chúng ta được gọi trong thân phận ấy hay không mà thôi?.

  • Có người hỏi chị thánh Têrêxa nhỏ:

“Nếu có thể bắt đầu lại đời tu, chị sẽ sống như thế nào?

“Em nghĩ rằng em sẽ sống như em đã sống xưa nay”.