Tờ giấy trắng

809

Đức Hồng Y Lavigerie có lần ở Châu Phi trở về quê nhà thăm gia đình, Ngài giảng trong nhà thờ cũ của Ngài. Ngài nhắc lại hồi còn nhỏ dại, Ngài được hai người thiếu nữ giúp việc trong nhà cha mẹ dạy ngài hát, đọc Phúc Âm cho ngài nghe, đã dẫn ngài đi lễ, cắt nghĩa giáo lý cho ngài nghe. Ngài dám nói: anh em thấy tôi ngày nay được như vậy lá nhờ hai cô gái tốt lành ấy. Khi ngài nói thì một người còn sống, đó là cô Jeannette đã 80 tuổi. Bà khóc vì vui mừng.

Cha mẹ cần lưu ý đến kẻ giúp việc trong nhà. Sách tâm lý dạy đừng mướn người chột mắt giữ con mình, đừng mướn người đau làm vú nuôi con mình, đừng tìm người xấu nết giúp đỡ trong nhà. Lời nói việc làm của họ có thể làm hại con cái ta.

Thánh Louis Gonzaga đã nói tục vì nghe mấy đứa tôi tớ trai trong nhà nói… mà ngài phải hối hận cả đời vì những người ấy.

Kể từ lễ đính hôn, bình thường người ta chỉ còn hơn một năm để trở thành nhà giáo dục. Cách hữu hiệu nhất để biến mình thành nhà giáo dục là cương quyết sống những gì mình muốn truyền đạt cho con cái. Khi cha mẹ thăng tiến chính bản thân, nêu gương đời sống tốt đẹp về nhân cách, đạo đức và các khả năng khác, con cái sẽ noi theo. Đúng như người xưa vẫn nói:

– Cha nào con nấy,

 – Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà.

Thật vậy, đứa bé, nhất là khi còn nhỏ, chưa có đủ trí khôn để phân biệt điều phải và điều trái, điều tốt và điều xấu. Nó thường bắt chước những gì cụ thể đập vào mắt nó. Thấy người lớn nói và làm thế nào, nó sẽ bắt chước mà làm như vậy. Vì thế, gương sáng của cha mẹ là điều rất cần thiết trong việc giáo dục con cái. Cha ông ta thường nói:

Lời nói như gió lung lay,
Việc làm như tay lôi kéo.

Công đồng cũng xác quyết: “Được cha mẹ hướng dẫn bằng gương sáng và kinh nguyện gia đình, con cái và tất cả những ai sống trong khuôn khổ gia đình sẽ gặp được con đường nhân ái, cứu độ và thánh thiện dễ dàng hơn“.