Tìm hy vọng cho người khác

918

Tìm niềm hy vọng cho người khác.

Anh Terry Fox sống tại Ottawa, Canada bị cắt một chân vì ung thư lúc 18 tuổi, phải mang chân giả.

Ngày 22 tháng 4 năm 1980, anh bắt đầu cuộc chạy bộ xuyên Canada từ đông sang tây để gây ý thức lập quỹ chống lại bệnh ung thư.

Anh mơ ước sẽ quyên góp được 100 ngàn đôla cho mục đích trên. Anh gọi cuộc chạy bộ của anh là cuộc chạy của niềm hy vọng.

Lúc đầu không ai để ý đến anh, nhưng càng chạy, anh càng làm cho người ta chú ý. Ngày 1.8.1980 là ngày Quốc khánh của nước Canada, khi anh chạy đến Ottđa, thì đã có một  đoàn đông người đứng đợi để hoan hô và chào đón anh.

Nhưng khi anh chạy được 5 ngàn 500 kilômét, nghĩa là quá nửa đoạn đường mà anh muốn đến thì bệnh ung thư của anh lại tái phát, lần này thì ở phổi. Anh đành phải bỏ dở cuộc chạy vào ngày 2.9 năm đó.

Mộng ước của anh không bị dở dang, có một hội chống ung thư mang tên anh  “Terry Fox” nhiều đài truyền thanh và truyền hình đã nói đến gương can đảm của anh. Số tiền mơ ước của anh là 100 ngàn đôla trở thành quá nhỏ bé đối với thực tế. Anh đã thực sự lạc quyên được 24 triệu đôla để cho hội chống ung thư. Sau khi anh chết, Thủ tướng chính phủ đã tặng cho anh huy chương cao nhất của nước, và tuyên dương anh là Anh Hùng của Canada.”

Đón nhận ý Chúa trong mọi hoàn cảnh

Nếu việc thánh hóa bản thân chúng ta xem ra là một nhiệm vụ khó khăn và không thể làm được, là vì ta không có ý tưởng chính xác về bản chất vấn đề. Thực ra, sự thánh thiện chỉ hệ tại một điều là trung thành với ý muốn của Thiên Chúa. Sự trung tín đó nằm ngay trong khả năng của mọi người bằng hành vi đức tin dù tích cực hay thụ động. Sự trung tín đó không gì khác hơn là việc yêu mến đón nhận tất cả những gì Thiên Chúa gởi đến cho ta trong mỗi thời điểm, cho dù có những tình cảnh xem ra rất éo le và bẽ bàng: “Chúng ta đón nhận điều lành từ Thiên Chúa, còn điều dữ, lại không biết đón nhận sao?” (Gb 2, 10).

Thiên Chúa chẳng bao giờ thúc bách ai vượt quá sức, hay vượt quá sự thích hợp của mình. Đời sống chúng ta được hình thành từ vô số những hành động nhỏ bé và chẳng quan trọng gì trước mặt người khác, nhưng Thiên Chúa hoàn toàn thỏa mãn với những điều ấy, vì cuộc sống chúng ta là như vậy. Chỉ cần con người biết khiêm tốn hoàn thành phận vụ của mình, làm mọi việc trong sự trung tín với Chúa, những gì còn lại Chúa sẽ làm nên. Ngài chỉ thực hiện quyền năng trong những tâm hồn phó thác hoàn toàn cho Ngài. Chỉ cần chúng ta đón nhận ý Chúa trong mọi hoàn cảnh một cách đơn sơ, thành tâm, thì hiệu quả thánh thiện nảy sinh, tạo nên một sức sống mới cho tâm hồn.

Mọi sự đều sinh ích lợi cho những ai có lòng yêu mến

Đừng để cho những gì xảy ra qua đi một cách vô ích hoặc gây chướng ngại trong mình. Còn những chướng ngại bên ngoài, Chúa có thể biến đổi chúng thành những trợ giúp hữu hiệu cho sự tiến bộ của ta. Tất cả đều là cơ may khi chúng ta biết tận dụng để sống cho Chúa, vì tất cả đã được dự kiến và quan phòng theo đường lối vô cùng khôn ngoan của Chúa cho cuộc đời mỗi người chúng ta. Không cần phải đưa ra lý lẽ và đặt ra nhiều khúc mắc, mà chỉ cần ý thức và cảm nhận từ chính trái tim mình điều mà Chúa muốn ta sống trong từng giây phút. Với lòng tin, thì mọi sự xảy ra trong lúc này là tốt nhất, cần đón nhận nó với tâm tình yêu mến và phó thác. Mong muốn hay tìm kiếm điều gì khác thuận lợi hơn là chỉ muốn yêu mình chứ không muốn yêu Chúa, muốn trông ngóng theo ý mình chứ không muốn vâng phục theo ý Chúa.

Ai cũng muốn suy nghĩ theo ý mình mà quên rằng chân lý của cuộc sống là biết suy nghĩ theo ý Chúa. Ngoài ý của Chúa, mọi sự đều trống rỗng và hư ảo cho dù nó cao trọng trước mặt người đời: “… bởi vì điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa” (Lc 16, 15). Không nên đòi mọi điều phải phù hợp với tâm trí và khả năng của mình, bởi vì chính ý Thiên Chúa được ban trong và ngang qua những sự việc đó mới có thể làm cho sự thánh thiện của Ngài xâm nhập vào chúng ta, mới có thể canh tân hình ảnh Đức Kitô trong tâm khảm của chúng ta. Ngoài ý của Chúa, mọi phương tiện và phương sách hữu hiệu của loài người đều vô ích và tối tăm, kể cả những vận dụng trên con đường tu đức.

Với ý muốn của Chúa, cho dù mọi cái có vẻ tầm thường bên ngoài đều trở nên những công trình sâu rộng mang lại lợi ích lớn lao cho sự sống con người, và mọi bóng tối hóa thành ánh sáng cho ta. Những việc suy niệm, cầu nguyện, chiêm niệm… chẳng là gì, nếu không đưa đến sự hiệp nhất giữa ý ta và ý Chúa. Chẳng có nghĩa lý gì nếu ý Chúa muốn làm cho ta trong giây phút này không trở nên hiện thực và hữu dụng. Chỉ có thánh ý Ngài trong hiện tại là đối tượng cho ta tôn thờ, là chìa khóa mở ra niềm bình an và hạnh phúc, nên mọi sự vật và sự việc khác dù có cao quí đến đâu cũng không giá trị gì. Chỉ lo tìm kiếm những điều thỏa mãn với ước vọng và tâm trí của mình ta sẽ lạc xa đường nẻo Chúa và lạc xa với chính mình.