Thủ lãnh

740

Một thủ lãnh mà không cố gắng để chữa lành thì không đáng cầm quyền. Albert Bessières.

Ngay từ 15,16 tuổi nhiều người đã tập nắm quyền: cầm đầu một nhóm, một đội thể thao… hoặc đơn giản chỉ là trưởng nam trưởng nữ trong nhà… Biết nói gì về người lớn, từ ông cảnh sát đến nhân viên, từ mẹ đến cha, thợ và chủ: mỗi người đều có một phần làm chủ, cầm quyền… Quyền bính của tôi nằm trong lãnh vực nào? Tôi là thủ lãnh của những ai? Ưu tư số một của tôi là nhắm tỏ rõ quyền lực hay chu toàn phận sự? Điều đó có chà đạp người phạm lỗi hay tôi sẽ khuyên lơn, khuyến khích người đó hành động tốt hơn? Tôi có những đức tính của một người mà tôi muốn coi là thủ lãnh không?

Trước tiên chúng ta nhìn lướt qua Sách Thủ Lãnh trong Thánh Kinh:

Thẩm phán là cuốn sách “không vua” (17:6; 18:1; 19:1; 21:25). Thiên Chúa là Vua của họ, nhưng đất nước đã khước từ vâng phục Ngài. Việc bất tuân của họ dẫn đến thất bại (ch 1-2), sửa dạy (ch.3-16) và suy tàn (ch. 17-21). Tám lần chúng ta được kể rằng dân chúng “đã làm điều dữ” trái mắt Đức Chúa và vì thế họ bị nghiêm phạt. Khi Thiên Chúa sửa dạy họ, họ kêu khóc xin thương xót và được thứ tha, nhưng khi được tha thứ, họ lại sa vào con đường tội lỗi của họ, và họ phải được sửa dạy lại.
Trong sách Giô-suê, Thiên Chúa ở với toàn thể đất nước khi họ chinh phục đất hứa. Nhưng trong sách Thẩm phán, Thiên Chúa quay lưng với đất nước và ban chiến thắng cho những cá nhân Ngài đã gọi và làm cho họ nên mạnh nhờ quyền năng của Thần Khí Ngài (3:10;6:34; 11:29; vv). Mười ba thẩm phán khác nhau đã được ghi trong sách này 2:16-19 là tóm tắt tốt nhất của lịch sử Ít-ra-en trong giai đoạn này, và đây có thể xem là một giai đoạn lịch sử buồn. Dân Chúa nổi loạn và sa ngã trong tội và thấy chính mình bị cai trị bởi một quốc gia khác. Tuy nhiên, dân Ít-ra-en không bị nô lệ bởi sự thống trị của quân đội nhưng bởi sự quyến rũ của văn hóa và các cử hành tôn giáo của các dân ngoại.
Trong Phúc Âm Luca, Ðức Giêsu nói sau lúc rửa chân: “Giữa người ngồi ăn với kẻ phục vụ, ai lớn hơn ai? Hẳn là người ngồi ăn chứ? Thế mà Thày đây, Thày sống giữa anh em như một người phục vụ” (Lc 22,27) Theo Luca, Chúa nói câu này lúc các môn đệ đang tranh luận với nhau xem ai là người lớn nhất trong nhóm. Chắc hẳn vì các ông tranh luận như vậy mà Chúa rửa chân cho các ông, để dạy các ông một bài học bằng chính hành động của mình. Các môn đệ thì muốn làm lớn. Còn Ngài, Ngài lại muốn làm một người rốt hết.

* Rửa chân là một cách thâu tóm tất cả ý nghĩa cuộc đời của Chúa, nhằm giúp cho các môn đệ ghi khắc tận tâm khảm ý nghĩa ấy. Lúc bấy giờ, các ông nào có hiểu việc Ngài làm. Nhưng không sao. Sau này các ông sẽ hiểu. Cử chỉ rửa chân được thực hiện ở phần cuối sách Phúc Âm giúp chúng ta hiểu rằng tất cả cuộc đời của Chúa, từ đầu đến cuối, chính là một sự rửa chân, một cuộc đời phục vụ con người. Ðó là một cuộc đời được hiến ban cho người khác, sống vì hạnh phúc của người khác. Một cuộc đời trở thành “tấm bánh bẻ ra cho thế giới”. Khi dạy ta làm như mình đã làm, Ðức Giêsu đã coi sự phục vụ như một luật nền tảng, hoặc đúng hơn, một lối sống, một gương mẫu cho mọi mối tương giao trong Giáo Hội và trong xã hội.

Chúa đã nói với Phêrô là sau này ông sẽ hiểu việc Ngài làm. Quả thực, sau này Phêrô đã hiểu, các môn đệ đã hiểu, cả Giáo Hội đã hiểu, và đã không ngừng nói đến phục vụ, cũng như bằng mọi cách muốn cho các tín hữu sống phục vụ. Khi phác hoạ chân dung một người goá bụa lý tưởng, để có thể vào hàng các bà goá, Phaolô bảo người đó phải biết “rửa chân cho các thánh” (1Tm 5,10) (“Thánh” ở đây không có nghĩa như ta quen hiểu là vị này vị kia được Giáo Hội tôn phong và kính nhớ, nhưng chỉ tất cả mọi tín hữu, những người được thông phần sự thánh thiện của Thiên Chúa, được Thiên Chúa tác thánh, làm nên một dân thánh, một đền thánh).

Tất cả giáo huấn của Phaolô về đặc sủng đều quy về phục vụ, vì nếu ân sủng là dành cho cá nhân, thì đặc sủng là dành cho cộng đồng. Phục vụ được coi là linh hồn và mục tiêu của đặc sủng. Theo Phaolô, mọi cách biểu lộ đặc biệt của Thần Khí đều là “vì ích chung” (1Cr 12,7). Những đặc sủng được ban để các tín hữu “được chuẩn bị làm công việc phục vụ” (Ep 4,12). Khi khuyên các tín hữu phải có một thái độ cần thiết trong thời cánh chung, Phêrô bảo: “Ơn riêng Thiên Chúa đã ban, mỗi người trong anh em phải dùng mà phục vụ kẻ khác” (1Pr 4,10).

Lạy Chúa, trước mặt Ngài, con nghĩ tới trách nhiệm của con, và con sẽ thấy rõ hơn hành động thế nào.