Thành tâm hối cải

1245

Công tước D’ossome, phó vương xứ Napoli nước Ý sống vào đầu thế kỷ 17. Một hôm, ngài đi thị sát Chiến thuyền Galère vốn là loại thuyền được chèo chống bởi một đội quân tù nhân đông đảo. Ngài di xuống lòng tàu để hỏi han từng tù nhân: lý do nào đã đẩy họ đến kiếp sống chung thân gắn chặt với mái chèo và với đủ thứ xiềng xích ở cổ chân như thế này.

Cũng như chuyện thường gặp ở các chiến thuyền khác, tất cả các tù nhân đều kêu ca bào chữa rằng họ vô tội. Duy chỉ có một tù nhân ngồi ở phía đuôi thuyền là cúi gầm đầu, không hé răng nói một lời. Công tước thấy lạ, tiến lại gần, dịu dàng hỏi mãi anh ta mới nói:

– Thưa ngài, tôi không có gì để bào chữa, tôi thật xứng với tội lỗi tôi đã phạm trước đây!

Công tước liền quay ra nói lớn với mọi người, các sĩ quan, binh lính và toàn thể tù nhân:

– A, đây một đúng là một tên trọng phạm, một kẻ chẳng ra gì.  Hắn thật không xứng đáng ngồi ở đây, chung đụng với những con người vô tội này. Ta ra lệnh trục xuất ngay hắn ra khỏi chỗ này.

Và thế là chỉ nhờ vào lòng chân chính biết nhận lỗi, biết chấp nhận hình phạt để đền bù tội ác đã phạm, tù nhân đó đã được giải phóng khỏi kiếp nô lệ khổ sai. Theo quyết định của vị công tước sáng suốt và nhân hậu, anh được chuyển đến một nông trại để lao động, và ít lâu sau thì anh được trả tự do, trở về với cuộc sống lương thiện.

Khi đến nơi gọi là “Đồi Sọ”, họ đóng đinh Người vào thập giá, cùng lúc với hai tên gian phi, một tên bên phải, một tên bên trái. 34 Bấy giờ Đức Giê-su cầu nguyện rằng : “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Rồi họ lấy áo của Người chia ra mà bắt thăm.

35 Dân chúng đứng nhìn, còn các thủ lãnh thì buông lời cười nhạo : “Hắn đã cứu người khác, thì cứu lấy mình đi, nếu thật hắn là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa, là người được tuyển chọn !” 36 Lính tráng cũng chế giễu Người. Chúng lại gần, đưa giấm cho Người uống 37 và nói : “Nếu ông là vua dân Do-thái thì cứu lấy mình đi !” 38 Phía trên đầu Người, có bản án viết : “Đây là vua người Do-thái.”

39 Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người : “Ông không phải là Đấng Ki-tô sao ? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với !” 40 Nhưng tên kia mắng nó : “Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ ! 41 Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái !” 42 Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su : “Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi !” 43 Và Người nói với anh ta : “Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng.” Lc 23,39-43