Núi báu để không

687

Dorothy Sarnoff

Ở Nam Phi có một nông dân, nhiều năm nay vẫn cứ vất vả trên miếng đất ruộng vừa khô vừa cứng của mình, vì khắp nơi trên miếng đất nầy toàn là đá không có chổ để anh tăng gia thu nhập, cuối cùng chỉ có cách là anh ta vứt bỏ mọi nổ lực, không thèm cày cấy gì nữa cả.

Đi đâu anh cũng nghe nói có người phát hiện ra kim cương, thế là anh đem đất đai của mình bán đi, và đi ra bên ngoài tìm kim cương. Sau nhiều năm lao khổ nhọc nhằn mà không được một tí gì, mọi ý niệm làm giàu của anh trở thành tro bụi, cuối cùng chết đi mà thân không có một văn tự.

Một ngày nọ, người mua miếng đất của anh ta, đã chú ý đến một vài hòn sỏi không giống nhau trong một góc xó, bèn hiếu kỳ đem mấy viên sỏi ấy vào nhà bếp rửa sạch sẽ, rồi lại kì cọ, thì phát hiện đó là những viên kim cương. Về sau, miếng đất của người chủ ban đầu chết vì nghèo khổ ấy, đã trở thành khu khoáng sản số một, sản xuất kim cương lớn nhất của Nam phi.

Suy tư:

Người Do thái mong đợi Đấng Cứu thế, Ngài đã đến và ở giữa họ, nhưng họ lại không đón nhận (Ga 1, 10-11) mà còn đem Ngài đóng đinh vào thập giá với phường trộm cắp (Lc 23, 33).

Đi hành hương kính Đức Mẹ Fatima, hay đi hành hương Rôma để đón mừng năm thánh là việc làm tốt, nhưng thử hỏi có mấy ai khi trở về nhà đạo đức thánh thiện hơn người khác ? Có người trong nhà thờ họ đạo của mình có tượng đài Đức Mẹ Fatima, nhưng chẳng bao giờ đến viếng, mà chỉ đi về nhà thờ Fatima Bình Triệu dâng lễ kính Đức Mẹ, trở về nhà cuộc sống chẳng có gì là thay đổi, vẫn ghen ghét hàng xóm, vẫn chửi bới, nói hành nói xấu nhà hàng xóm, thử hỏi có ích gì chứ?

Đi hành hương tức là… đi bộ, thông phần khổ nạn với Chúa Giêsu và Mẹ Maria, cũng có nghĩa là dâng những bước nhọc nhằn đau khổ, những việc hy sinh của mình trong lúc đi hành hương cho Thiên Chúa, để đền tội mình và cầu nguyện cho những anh chị em khác…

Nhưng có một loại hành hương ít tốn kém nhất, tình người nhất, có thể hành hương nhiều lần nhất, đó là cuộc hành hương từ nhà mình đến nhà thờ, từ nhà ra chợ, từ nhà đến trường học, từ nhà đến công sở v.v… Trên đường hành hương này, chúng ta gặp những người mà ta không thích, ta mĩm cười với họ; ta gặp người mới hôm qua đã chửi ta, ta thân ái bắt tay họ; ta gặp người ăn xin bên vệ đường, ta giúp đỡ và cầu nguyện cho họ… và còn biết bao là dịp để ta gặp gỡ, tiếp xúc và phục vụ trên đường hành hương của chúng ta. Đó chính là cuộc hành hương đích thực mà Chúa muốn nơi mỗi người chúng ta.