Một nơi bình an

885

Ezlo Pulza tài tử danh tiếng người Ý, đang đóng vai chính trong phim South Pacifie. Ngày kia anh nói với cô Marie Martin: Khi nào cô bị xúc động mạnh không ngủ được hãy chỗi dậy mặc quần áo chỉnh tề đến nhà thờ nào đó, và ở đó ít lâu sẽ thấy tâm hồn trở lại bình an. Tôi đã cảm thấy như vậy nhiều lần trong đời tôi vì thế tâm hồn tôi luôn luôn hướng về Chúa. Cô hãy làm thử sẽ thấy kết quả.

Nhà văn Louis Veuillot có nói: Nhà thờ là nơi ai vào rồi ra cũng có một cái gì khác mới. Một sĩ quan ở cách xa nhà thờ độ 2 cây số, năng tới nhà thờ vào buổi chiều nói với Linh mục sở tại: Cả ngày bận bịu mệt mỏi, con vào nhà thờ để nghỉ cho khỏe trí khôn. Đó là những người hiểu được nhà thờ là gì. Không phải nơi tù đày mà sợ không dám vào hay cực chẳng đã. Nhà thờ là tiên đàng của Thiên đàng. Chúa lấy làm vui mà ở. Còn ta lại không muốn lui tới.

Lm Giuse Nguyễn văn Nghĩa viết:

Nói đến chuyện xây Nhà Thờ dường như Kitô hữu cách riêng khá nhạy cảm về nhiều mặt và với nhiều đối tượng. Đó đây qua mạng lưới thông tin người ta được biết không ít chuyện tốt, chuyện tích cực lẫn chuyện tiêu cực, chuyện không hay liên quan đến việc xây dựng Nhà Thờ. Người ta phấn khởi vui mừng vì những nơi quê nghèo, xa xôi, vùng dân tộc thiểu số có được một cái nhà hay ít là một cái “gì đó” gọi là nhà để làm nơi thờ phượng, nơi sinh hoạt tôn giáo chung. Người ta cũng có thể thấy khó chịu khi chứng kiến các ngôi Nhà Thờ uy nghi lộng lẫy sừng sững giữa trời xanh, bên cạnh biết bao căn nhà thấp bé, liêu xiêu của đám đông dân chúng. Chưa kể đến chuyện xứ xứ tranh đua phá nhà thờ cũ để xây nhà thờ mới cho hoành tráng hơn xứ người. Ngoài ra còn phải kể đến chuyện “có xây thì có cất”, chuyện vốn bình thường ngoài xã hội đang lây nhiễm vào Hội Thánh nơi này nơi kia, dù có thể chỉ là thiểu số nhỏ nhoi.

Nhân ngày Lễ Cung hiến Thánh Đường Latêranô, xin được lướt qua những chuyện đã quen ở trên để cùng tự hỏi với nhau rằng ta nên “xây nhà Thờ” hay nên “xây Thánh Đường”. Sẽ có người lẩm bẩm rằng quả là chuyện lẩn thẩn. Chỉ khác nhau về ngũ từ chứ có gì mà phải ầm ỉ. Tuy nhiên, vẫn có thể có nhiều cái nhìn mới lạ, có nhiều tư tưởng được gợi lên từ những tiểu dị.

Xây Nhà Thờ – Đền Thờ:

Dưới nhãn quan Kitô giáo thì đó là xây dựng một cái nhà, dù lớn hay bé, hoành tráng hay đơn sơ để làm nơi thờ phượng Thiên Chúa cách công khai và chính thức. Tuy nhiên bài Tin Mừng hôm nay cho ta hay rằng cái Nhà Thờ vật chất ấy có thể biến thành “nơi buôn bán” hay là “hang trộm cướp” do bởi tấm lòng vụ lợi của tín hữu và cũng có thể của các Đấng bậc Tư tế, cách này, kiểu kia. Đến Nhà Thờ mà chỉ mong được cái này, được điều kia cho bản thân cho gia đình mà thôi thì chưa phải là sống đức thờ phượng. Đức thờ phượng mà ta phải có đối với Thiên Chúa là nhìn nhận mọi sự ta có, ta là, đều do bởi quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa. Sự nhìn nhận này được biểu hiện rõ nét bằng việc tạ ơn và sẵn sàng dâng lại cho Thiên Chúa những gì mình đang là, đang có.

Hình thức dâng phần trăm hoa lợi là một trong những cách thế biểu lộ tâm tình tạ ơn và hiến dâng này. Thử hỏi mỗi lần đến Nhà Thờ, đặc biệt trong Thánh Lễ Chúa Nhật, chúng ta đã chuẩn bị cái gì để dâng lên Thiên Chúa ? Nếu chỉ biết tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật để chu toàn luật Hội Thánh buộc hoặc chỉ biết đến để cầu xin điều này, điều nọ thì vô tình ta sẽ biến Nhà Thờ thành nơi để ta vụ lợi, cho dù là những mối lợi rất thiêng thánh, nhưng ta đang thiếu tâm tình phượng thờ.

Nếu hiểu tâm hồn ta, thân xác ta, cả con người ta là đền thờ thì quả là hợp Thánh Kinh. Theo Lời các Thánh Tông đồ, Hội Thánh không ngừng mời gọi ta chuyên chăm xây dựng cái đền thờ thiêng liêng này cho xứng hợp là nơi Chúa ngự. Tuy nhiên, vì là thiêng liêng thì khó kiểm chứng. Ngay cả bản thân ta, có mấy ai đoan chắc rằng, ngôi đền thờ thiêng liêng nơi ta đang là nơi thờ phượng Thiên Chúa ? Kho tàng của ngươi ở đâu thì lòng trí của ngươi ở đó. Thử làm bản thống kê thì lòng trí của chúng ta hướng về điều gì nhất ? Không dám xét về thời gian, chỉ xét về mức độ mà thôi thì quả là khó trả lời cho câu hỏi trên. Để làm cho đền thờ thiêng liêng nên xứng hợp thì không gì hơn theo lời Đức Kitô: “ Hãy phá đền thờ này đi…”. Phá đi cái rào cản của sự ích kỷ hẹp hòi. Phá đi cái bức tường tự kiêu, tự mãn cục bộ. Phá đi những bức tường của sự vô tâm, vô tình… Nếu không phá những sự tiêu cực ấy thì khó lòng xây dựng đền thờ thiêng liêng chính hiệu.

Xây Thánh Đường:

Làm một căn nhà hay xây một tấm lòng dành riêng cho Thiên Chúa, thuộc về Thiên Chúa. Nếu hiểu theo nghĩa ngữ này thì quả là vừa tốt đẹp vừa vẹn nghĩa. Với dấu nào ta có thể nhận biết cái gì đó đang thuộc về Thiên Chúa, đang dành riêng cho Thiên Chúa ?

Cám ơn Thánh Gioan Tông đồ đã cho chúng ta biết “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1Ga 4,16). Và “tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta và đã sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta” (1 Ga 4,10).

Bất cứ căn nhà nào trở thành nơi để con người sống yêu thương liên đới với nhau cách tích cưc và tự nguyện thì đó là Thánh Đường, là nơi thuộc về Thiên Chúa, dành cho Thiên Chúa. Cũng thế, khi tâm hồn ta biết thao thức với hạnh phúc của tha nhân, khi con người và mọi tài năng của ta được sử dụng vì sự sống còn, sự thăng tiến của tha nhân thì cả con người ta đang là đền thánh. “ Phàm ai yêu thương thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa” (1Ga 4,7).

Ước gì Kitô hữu mỗi lần đến Nhà Chúa thì không chỉ được nghe giảng dạy mà con tận mắt nhìn thấy ở đó những tấm gương biết cống hiến thay vì lo hưởng thụ.

Ước gì lần tụ họp nhau tại thánh đường đặc biệt vào mỗi Chúa Nhật, chúng ta, từ các vị Tư Tế thừa tác đến đoàn tín hữu giáo dân biết chuẩn bị cái gì đó để trao cho nhau.

Ngoài ân sủng thiêng liêng thì mong sao các đấng bậc tư tế biết thao thức trao dâng cho tín hữu món ăn Lời Chúa cách hữu ích và ngon miệng. Và dĩ nhiên đoàn tín hữu cũng phải có chúng bị cái gì đó để trao cho nhau và hiến dâng cho Thiên Chúa. Chắc chắn khi ấy tâm hồn chúng ta và cái nơi chúng ta đang tụ họp không thể nào là hang trộm cướp hay nơi buôn bán vốn là nơi phục vụ cho sự vị kỷ và vụ lợi, mà trái lại đó là thánh đường chính danh, chính hiệu.