Hiện tại

853

Người kia rất tham việc, không dám lãng phí một phút nào. Trên đường ra phố, ông dự định xem sẽ mua sắm ở cửa hiệu nào. Trong cửa hiệu, ông dự định nơi ông sẽ đi dạo. Trong lúc đi dạo, ông dự định nơi ông sẽ đến ăn. Trong khi ăn món chính, ông dự định sẽ ăn món tráng miệng gì. Trong khi tráng miệng, ông nhìn bảng danh mục để chọn xe buýt về nhà. Ông chẳng bao giờ chú ý đến những gì ông đang làm. Ông luôn chuẩn bị cho những sự việc kế tiếp. 
Một ngày kia ông phải đối đầu với điều mà ông không chuẩn bị là cái chết. Khi sắp chết, ông kinh ngạc về cuộc đời trống rỗng và vô nghĩa của mình. Ông chẳng bao giờ sống với hiện tại.       

Suy nghĩ một chút, ta thấy giây phút hiện tại ít được quan tâm, ít thấy có giá trị, bởi vì hiện tại thật nhỏ nhoi, thật dòn mỏng giữa hai thực thể khổng lồ là quá khứ và tương lai. Tùy theo tuổi tác và tính khí, con người ta ít nhiều ôm đồm những giấc mộng tương lai hay gánh nặng quá khứ hơn là chú tâm sống giây phút hiện tại. Tuổi trẻ thường muốn sống cuộc đời trong mơ, muốn thực hiện ngay những “dự phóng” còn chưa khô mực, trong khi đó người già thích ngồi “đánh bóng” những kỹ niệm xa mờ. Ta thường đánh mất hiện tại bằng cách  giam hãm mình và người khác trong quá khứ, hoặc triệt buộc mình và người khác trong một tương lai mịt mù. Khi chưa có, ta khao khát mãnh liệt, khi vừa qua đi ta lại muốn níu kéo lại. Giây phút hiện tại có thể nắm bắt được thì ta lại lơ là, không để cho nó hoàn tất những gì phải làm, không để nó sản sinh những gì phải có, để rồi cứ miệt mài theo cách nghĩ và lối sống sẵn có của mình.

Trong Tin Mừng của Đức Kitô, ta gặp được công thức sống giây phút hiện tại ở cuối bài giảng trên núi (Mt 6, 34): “Đừng lo về ngày mai. Ngày mai sẽ lo cho ngày mai”. Thánh Phaolô đã xác định với chúng ta: “Lúc này là lúc thuận tiện. Hôm nay là ngày cứu độ” (2Cor 6, 2). Các thánh đã sống tuyệt hảo giây phút hiện tại theo gương Chúa, Đấng chỉ có hiện tại, không có quá khứ hay tương lai. Thiên Chúa phán cùng Ngôi Con: “Hôm nay Ta đã sinh ra con”. Hôm nay là của Chúa, giây phút hiện tại này là vĩnh cửu. Lúc hấp hối, Thánh Têrêsa đã nói: “Tôi chỉ thấy giây phút hiện tại, quên hết quá khứ và cảnh giác tương lai”.

Khoảnh khắc hiện tại không phải một phần mảnh thời gian nhưng là một lối mở vào vĩnh cửu, vì chính trong giây phút hiện tại là thời điểm mà ta gặp được Chúa, nhận ra ý Chúa và hiện diện trước Chúa. Sống trọn vẹn từng khoảnh khắc nối tiếp nhau như thế là vĩnh cửu hóa giây phút hiện tại, đưa ta vào đời sống của  Thiên Chúa. Dù có bị hoạt động cuốn hút, tâm hồn vẫn ở với Chúa trong một sự đổi mới liên tục, trong sự trầm lắng sâu xa với mình Ngài. Nhờ vậy, ta có thể nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa nơi mỗi biến cố và trong mọi hoàn cảnh. Điều đó giúp ta hiểu được rằng, tại sao các thánh có thể làm nhiều việc, giải quyết mọi khó khăn, đảm nhiệm nhiều trách vụ nặng nề mà vẫn không đánh mất chính mình, và không ngừng “trở thành mọi sự cho mọi người”. Vì vậy, thánh Gioan Thánh giá, khi kêu gọi tẩy não trí nhớ, chẳng muốn nói điều gì khác hơn là hãy sống hiện tại và thoát khỏi quá khứ.

Biết rằng, trong các bí tích, Thiên Chúa tự hiến cho ta một cách đặc biệt hơn, nhưng mọi khoảnh khắc hiện tại đều trao ban Thiên Chúa cho ta. Nên hiện tại, một cách nào đó, cũng là bí tích thường hằng, là dấu chỉ sự hiện hữu tiềm mặc của Thiên Chúa, nên mọi lãng phí thời gian đều là phạm thánh.