Hai gói bánh

701

Có một lần tôi phải đi xa tới 1 thành phố khác xa chỗ tôi ở khoảng 1000km, tôi không thể đi bằng xe buýt và máy bay thì cũng ngoài khả năng túi tiền của tôi cho phép, thế là tôi phải đi bằng tàu hỏa.
Sáng hôm đó tôi ra ga tàu hỏa một mình, vì tôi ra ga hơi sớm nên phải ngồi chờ. Tôi liền đi tới một tiệm tạp hóa ngoài sân ga để mua một gói bánh để ăn trong khi ngồi chờ tàu chạy.

Tôi liền tới hàng ghế chờ dành cho hành khách để ngồi chờ và ăn gói bánh vừa mới mua. Tôi vừa ngồi xuống và mở bọc bánh ra định ăn thì bỗng có một người đàn ông tới ngồi kế tôi. Tôi cũng không quan tâm lắm đến chuyện này.

Tôi liền thò tay vào trong gói bánh để lấy một miếng bánh ăn thì nguời đàn ông đó cũng lấy một miếng, tôi bắt đầu thấy bực vì cách thể hiện bất lịch sự của ông ta nhưng tôi không lên tiếng; tôi lấy một miếng nữa thì ông ta cũng lấy một miếng nữa, ông ta còn cười với tôi nữa; tôi cầu nguyện rằng Chúa giữ gìn tôi để tôi không quát lên; tôi lấy thêm một miếng,ông ta cũng lấy một miếng, nụ cưòi luôn nở trên mặt ông ta; tôi 1 miếng, ông ta 1 miếng; 1 miếng và 1 miếng, cứ như thế cho đến khi gói bánh chỉ còn là 1 cái bọc không; tôi rất là bực và muốn quát vào mặt ông ta vì ông ta chưa hề hỏi tôi 1 câu mà dám làm như vậy nhưng lúc đó tiếng còi báo hiệu lên tàu vang lên, tôi thầm cảm ơn Chúa vì đã giữ gìn tôi khỏi sự giận dữ đó; người đàn ông đó cũng đi và không quên cười với tôi 1 cái.

Tôi liền lên tàu và lấy vé tàu đưa cho anh soát vé nhưng hỡi ôi, gói bánh vừa mới mở của tôi vẫn đang nằm trong túi sách của tôi, tôi làm gì thế này, không phải người đàn ông đó là người bất lịch sự mà tôi, chính tôi mới là người bất lịch sự trong tình huống đó, không phải tôi là nguơi nhịn nhục mà chính ông ta, tôi thực sự rất buồn trong suốt chuyến đi của mình.

Vì thế, lời mời gọi của Đức Giê-su: « anh em đừng xét đoán » là một lời gọi rất hợp lí. Không chỉ bởi vì, chúng ta không phải là thẩm phán đối với người khác; và nếu chúng ta tự coi mình là thẩm phán, thì hãy biết rằng để kết tội một người là điều không hề đơn giản.

Bởi vì chúng ta chỉ biết được hành vi thôi; trong khi đó, để xét đoán, còn phải biết động lực, hoàn cảnh, những vấn đề của nội tâm, vết thương, đau khổ, quá khứ, nền giáo dục, gia cảnh, mức độ hiểu biết và nhất là tự do. Bởi vì để thành tội, người ta phải có tự do ; và loài người chúng ta, không bao giờ có được sự tự do hoàn toàn. Đó là trường hợp tội nguyên tổ, tội của mọi tội, bởi lẽ, sau khi vi phạm lệnh truyền, người phụ nữ nói và nói rất đúng với Đức Chúa : « Con rắn lừa dối con, nên con ăn » (St 3, 13). Chính vì thế, trong cuộc thương khó, Đức Giê-su thưa với Chúa Cha : « Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm » (Lc 23, 34).

Ngoài ra, trong hành vi phạm tội, con người vừa là tác nhân và vừa là nạn nhân, bởi vì Sự Dữ mạnh hơn con người. Như trường hợp ông Giu-đa: « Ma quỉ đã gieo vào lòng Giu-đa… », và nhất là « Xa-tan liền nhập vào y » (Ga 13, 2 và 27) ; và như thánh Phao-lô nói: « Sự thiện tôi muốn thì tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi lại cứ làm. Nếu tôi cứ làm điều tôi không muốn, thì không còn phải là chính tôi làm điều đó, nhưng là Tội vẫn ở trong tôi » (Rm 7, 19-20).

Và cuối cùng, chính chúng ta cũng là những người phạm luật, và có khi còn nghiêm trọng hơn. Vì thế, khi xét đoán và lên án người khác, chúng ta lên án chính chúng ta. Đó là trường hợp của những người đòi tố cáo, kết án và thi hành án tại chỗ người phụ nữ ngoại tình (x. Ga 8, 1-11).

Hơn nữa, lời hứa « không bị Thiên Chúa xét đoán » phải đánh động và thu hút chúng ta, nhất là chỉ với một điều kiện thật nhẹ nhàng, đó là chúng ta đừng xét đoán nhau. Cũng tương tự như lời hứa được Thiên Chúa tha thứ, nếu chúng ta biết tha thứ cho nhau.