Giáo hóa kẻ thù

636

Trong trận chiến tranh Triều Tiên, một người theo đạo Tin lành phía Nam bị bộ đội phía Bắc bắt và lên án xử bắn. Nhưng viên chỉ huy trẻ tuổi này đương coi sóc một trại trẻ mồ côi, nên tha cho ông  ta, mà chỉ giết thằng con trai 17 tuổi của ông ngay trước mặt cha nó.

Sau này khi chiến tranh chấm dứt, quân đội Liên Hiệp Quốc bắt được viên chỉ huy Bắc Triều Tiên ấy, đem ra xử và kết án tử hình. Người đàn ông có đứa con trai bị giết trước đây bèn khấn khoản xin với tòa án tha bổng tên chỉ huy khát máu nọ, viện lý do là hắn còn trẻ nên đã hành động thiếu suy nghĩ. Ông còn cam đoan: “Tôi xin lãnh phần trách nhiệm để giáo hóa nó”.

Tòa án tội phạm chiến tranh đồng ý, và giao viên chi buy Bắc Triều Tiên trẻ tuổi cho người ấy đem về nhà giáo hóa như anh ta là con mình vậy. Thời gian qua đi ngày nay, ông ta đã là một vị mục sư.

Mahatma Gandhi đã nói “Sẽ không thể sống được nếu thiếu sự tha thứ. Tha thứ cần thiết cho con người như khí trời”.

So với những lời dạy dỗ của người xưa có tính tiêu cực, những lời giáo huấn của Đức Giêsu luôn mang chiều hướng tích cực, đầy tình yêu thương và long bao dung.

Luật người xưa dạy rằng : “Chớ giết người, ai giết người thì đáng bị đưa ra tòa”. Với lời giáo huấn của Đức Giêsu, chỉ cần “giận anh em mình…” cũng đủ để đưa ra tòa rồi.

Về việc báo thù. Đây là một điều hết sức tế nhị. Bởi vì nó đã được ghi khắc trong tâm khảm con người cả ngàn năm qua, rằng : “mạng đền mạng, mắt đền mắt, răng đền răng”(Xh 21,24).

Thế nhưng, không vì thế mà Đức Giêsu nhu nhược trước lời giáo huấn của mình. Ngài đã khảng khái nói trước công chúng rằng : “Đừng chống cự kẻ ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ mà bên trái ra nữa”.

Không ai có thể có những lời giáo huấn đầy tình yêu thương như Đức Giêsu đã truyền dạy rằng “Hãy yêu thương kẻ thù”. Không ai có thể đưa ra được lời dạy dỗ mang nặng lòng bao dung và sự thứ tha như Đức Giêsu đã dạy dỗ, rằng “hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em”(Lc 6,28)…

Nghe là vậy. Nhưng tông đồ Phêrô vẫn không khỏi “bức xúc” trước việc “anh em con cứ xúc phạm đến con”. Vì thế, một hôm, thánh nhân đã đến gặp Đức Giêsu mà hỏi : “Con phải tha đến mấy lần ? Có phải bảy lần không ?”.

Chắc hẳn, câu trả lời của Đức Giêsu đã làm cho tông đồ Phêrô ngẩn người ra. Chắc hẳn tâm hồn Phêrô bị tác động mạnh khi nghe câu trả lời của Thầy mình : “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy” (Mt 18, 22).