Đừng bỏ rơi tình yêu của mình

783

Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.

Cả hai đang là sinh viên đại học.

Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.

Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.

Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.

Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.

Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.

Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.

Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.

Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.

Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: “Paul, anh không được bỏ cuộc… hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần… được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em… đừng nhắm mắt, anh… mở mắt ra nào và hãy gọi tên em…”

Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.

Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: “Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã cố gắng hết sức.”

Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.

Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.

Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.

Sưu tầm

Chúng ta hãy đặt mình vào vị trí của Chúa Giê-su để thấy được nỗi buồn, nỗi xót xa đang diễn ra trong tâm hồn của Ngài. Xuống thế để cứu chuộc con người, nhưng trớ trêu thay, khi sứ mạng đến hồi kết thúc thì Ngài lại bị chính con người phản bội. Mà kẻ phản bội ở đây, không ai xa lạ, lại là chính môn đệ thân tín, chỉ cần một người phản bội thôi cũng đủ làm cho Chúa Giêsu phải buồn phiền, xao xuyến.
Ngài biết rất rõ chuyện này vì Ngài là Đấng thấu suốt mọi sự, nhưng biết trước là một chuyện, còn sự việc cứ diễn ra lại là chuyện khác. Chúa Giêsu cứ để cho mọi việc diễn ra theo như nó diễn ra, đó là Chúa Giêsu muốn tôn trọng sự tự do của con người, họ vẫn có quyền lựa chọn theo Ngài hoặc phản bội Ngài, mà Chúa Giêsu không hề can thiệp vào sự tự do đó, thế nên Ngài mới buồn phiền và xao xuyến.

Sự chối từ Thiên Chúa, phản bội lại tình yêu của Ngài vẫn ứng vào chúng ta hôm nay, vẫn còn nhan nhản đó đây trong cuộc sống.

Gioan viết: “Y vừa ăn xong miếng bánh, Xa-tan liền nhập vào y”, có nghĩa mặc dù đã phản bội, đã hợp đồng với các Thượng tế, nhưng Giuđa vẫn có thể đứng dậy, vẫn có thể thay đổi nếu ông muốn. Satan vẫn chưa thể làm gì được ông. Chúa Giêsu đã làm mọi cách để cảnh tỉnh Giuđa, nhưng ông vẫn chấp mê bất ngộ, không chịu thức tỉnh, vẫn cố chấp trong việc xấu. Miếng bánh Đức Giêsu trao sẽ là án tử cho ông. Ông có thể trả lại miếng bánh đó cho Thầy mình nếu ông muốn. Nhưng ông không làm như vậy, để rồi khi ăn xong miếng bánh, ông đã mở cửa lòng mình đón Satan ngự vào.

“Sau khi ăn miếng bánh, Giu-đa liền đi ra. Lúc đó, trời đã tối.” Gioan mô tả rất sâu sắc, khi Giuđa bước ra khỏi phòng thì trời đã tối. Một bóng tối bao trùm lên tất cả, và đó là giờ của sự tối tăm, của sự dữ. Ngoài trời đã tối, nhưng trong phòng vẫn sáng, ánh sáng của Đức Giêsu.