Động lực

747

Một thương gia đã chia sẻ kinh nghiệm như sau: Lúc nhỏ, trí khôn tôi kém cỏi đến độ năm thứ ba tiểu học tôi đã đội sổ, thứ hạng này đeo đuổi tôi mãi cho đến khi bước vào trung học. 

Nhưng một ngày nọ, một biến cố đã thay đổi cuộc sống của tôi: Năm đó tôi vừa bước vào lớp học nhảy, cô giáo của tôi đã mời người chị của bà đến tham dự. Vừa bước vào lớp nhảy, cô giáo đã hướng dẫn người chị đi thẳng đến phía tôi, cô đặt tay trên vai tôi và giới thiệu:

– Đây là cậu học sinh có nụ cười dễ thương nhất.

Cô đã không nói: “Đây là cậu học sinh học dở nhất lớp, nó dốt lắm v.v. mà tại nói : “Đây là cậu học sinh có nụ cười dễ thương nhất! ” 

Hôm đó, ra khỏi lớp tôi thấy mình như cao hơn một chút, tôi vừa đi vừa nhảy vừa ca hát và tự tin hơn. Từ đó, tôi bắt đầu đạt được những thành tích khả quan hơn. Tôi đã tối nghiệp cao học, làm giáo sư và nay đang hăng say trong lãnh vực kinh doanh. Tất cả đều bắt đầu với cô giáo dạy nhảy ấy. Cô đã cho tôi thấy rằng tôi cũng là một người có giá trị . Tôi cũng có một cái gì đó để trao ban cho người khác.

Tại sao Hội Thánh lữ hành cần phải có niềm hy vọng ? – Vì trong giai đoạn bình thường, con người sống có thể đặt chương trình, dự tính cho tương lai. Trong bối cảnh đó, các ngôn sứ, các Tông Đồ trong Hội Thánh có thể soi dẫn con người bằng cách giải thích ý nghĩa của cuộc sống, ý nghĩa của lịch sử… nhưng khi Hội Thánh phải sống trong những giai đoạn có thể nói là tuyệt vọng về phương diện nhân loại, giai đoạn mà Hội Thánh xem như bị bế tắc, cảm thấy mình bất lực trong việc xây dựng Nước Trời, thì sứ điệp của ngôn sứ hoặc của Tông Đồ không đủ mạnh để có thể tạo ra nơi tâm hồn tín hữu niềm hy vọng. Bởi lẽ, niềm hy vọng không thể tồn tại mãi với những lời nói, lời hứa – dầu đó là những lời nói, lời hứa có cơ sở vững chắc dựa trên mầu nhiệm Phục Sinh của Chúa Kitô – Trong bối cảnh đó, niềm hy vọng đòi phải được nhìn thấy, được chạm tới, được bắt gặp điều sẽ xảy ra vào thời cánh chung. Dưới ánh sáng của Chúa Kitô Phục Sinh, Hội Thánh đã dựa trên sự trung tín vĩnh cửu của Thiên Chúa, dựa trên quá khứ của chính mình trong tương quan giao ước với Thiên Chúa để mạnh dạn đưa mắt tin tưởng nhìn về tương lai.
 
Bởi đó chúng ta thấy hầu như những sứ điệp quan trọng của Cựu Ước cũng như Tân Ước đều được cô đọng lại trong Khải Huyền: hình ảnh thời Xuất Hành, thời Lưu Đày luôn hiện diện hầu như trên mỗi trang sách của Khải Huyền; nếu như trong quá khứ, Thiên Chúa đã thương cứu Dân Người, thì trong hiện tại cũng như tương lai chắc chắn Người cũng giải thoát Dân Người; vì Người là Chủ Tể của vũ trụ, đồng thời cũng là Chủ Tể của lịch sử: Người là Đấng luôn trung thành với những gì Người đã hứa.