Dám chịu bệnh

998

Tờ báo L’echo de Lourdes năm 1918 tường thuật câu chuyện sau :

Một người vô thần đồng ý dẫn một thiếu nữ tứ chi bất toại đến Lộ đức. Hắn nói: nếu tôi thấy cô ta lành bệnh, nếu tôi thấy cô chỗi dậy, tôi sẽ theo đạo Công giáo. Nhưng tôi chắc sẽ không xảy ra thế. Tôi không tin.

Cô bé được đưa xuống bể tắm. Cha Bailly lúc ấy kêu lớn: “Hỡi anh chị em, có ai trong anh chị em sẵn sàng hy sinh để cứu một linh hồn đang khước từ cải quá tự tân không? Có người nào chấp nhận bệnh hoạn vì Chúa đến chết để linh hồn kia được cứu rỗi không?”

Một bệnh nhân chống nạng đến thưa: “Con tình nguyện”.

Một bà mẹ bồng cao đứa con câm điếc: “Thưa cha, cha hãy dâng đứa trẻ này cho Đức Mẹ để người bất hạnh kia trở lại.”

Ngay lúc đó cô bé bất hạnh nhảy ra khỏi bể tắm, hoàn toàn lành bệnh. Còn người vô thần quỳ gối kêu kên: “Lạy Chúa con tin. Xin Chúa tha tội con.”

Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác. 25 Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. Ga 3,14-21.

Chẳng ai trong chúng ta ngạc nhiên khi nghe câu trên. Ðó là luật tự nhiên chi phối cây cỏ, nhưng lắm khi tôi thấy khó áp dụng cho mình. Tại sao tôi phải chết để người khác được sống?
Chết để sinh nhiều bông hạt ư? Nhưng nhiều bông hạt có ích gì, khi chính tôi bị tan vỡ?
Chính vì thế tôi không muốn chết như hạt lúa. Tôi chấp nhận trơ trọi một mình. Tôi cô đơn với tôi, để được yên ổn. Tôi sợ mất mát, vì mất mát đem lại đớn đau, nên tôi tìm đủ cách để giữ lại những gì tôi có, những gì tôi là.

Tiếc thay, lúc giữ được tất cả tôi lại thấy mình mất tất cả, vì mất ý nghĩa của cuộc sống.
Tôi như con thú chỉ biết chăm lo cho bộ lông của mình. Dần dần qua những kinh nghiệm đau thương, tôi mới nhận ra rằng: chỉ có một cách giữ chặt, đó là buông ra và trao hiến. Tôi bắt đầu được khi chấp nhận mất. Sự sống đời đời đã bắt đầu, hạnh phúc đã hé nụ ngay lúc này, ngay ở đây, cho tôi. Như con ốc sên, chỉ bò được khi chui ra khỏi vỏ, tôi chỉ giàu có và triển nở mọi mặt khi quảng đại ra khỏi lớp vỏ của mình, ra khỏi những bận tâm, tính toán, xây đắp cho mình, để sống cho tha nhân và cho Thiên Chúa.
Lời kinh Hòa Bình lại vang vọng trong tôi: “Vì chính khi hiến thân, là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân…”