Con thỏ có ba cái tai

969

Có một con thỏ có ba cái tai.

     Những con thỏ khác nhìn nó không thuận mắt, nên nhao nhao phê bình, nói :

 – “Thật kì quái, chúng ta đều có hai cái tai, tại sao một mình anh lại có ba cái ?”

  –  “Chắc chắn nó là quái vật không bình thường”.

  –  “Đúng, chúng ta không cần quái vật, đuổi nó đi, đuổi nó đi”.

     Để được sự đồng ý tiếp nhận của chúng nhân, nó nhịn đau cắt đi một cái tai. Mấy năm sau, nó đi đến một khu rừng rậm khác, bổng phát hiện những con thỏ ở đây đều có ba cái tai.

     Chúng nó hình như phát hiện ra người…ngoài hành tinh, vây lại bình phẩm đủ điều :

  –  “Trời ạ , con thỏ xấu xí này ở đâu mà đến đây vậy ?”

  –  “Anh coi, nó thiếu một cái tai, chúng ta có bị truyền nhiễm không ?”

  –  “Thật tôi không thể chịu đựng khi ở chung cùng với loại thỏ như thế…”

     Con thỏ nghi hoặc không hiểu, rốt cuộc ba cái tai là bình thường hay là hai cái tai mới đúng. Nó chỉ có một khẳng định duy nhất là : “Chỉ cần nó không giống với người khác, thì nhất định bị coi là khác loài, không được đón tiếp”.

                                                                                                                          (HạnhLâm Tử)

     Suy tư :

        Muốn vừa lòng ông chủ, những người làm công nịnh hót luôn đánh mất nhân cách của mình; để cấp trên khen thưởng và để lấy lòng họ, các nhân viên thường che giấu cái tôi của mình, chịu lòn cúi, nịnh hót…

        Con người ta khi đã đánh mất mình đi thì không còn là mình nữa, chỉ là những con người máy làm theo lệnh của cấp trên; vì quyền lợi cá nhân, vì địa vị, vì danh vọng, mà có rất nhiều người tự chặt bỏ đi sự can đảm, cương trực, ngay thẳng của mình.

        Thánh Gioan Tiền Hô đã bị chặt đầu vì đã can ngăn những loạn luân lăng loàn của vua Hêrôđê. Ngài đã không đánh mất sự cương trực của mình.

        Thánh nữ Maria Gôrétti đã bị đâm hàng chục nhát đao để bảo vệ sự trong trắng của mình.

        Thánh Tôma Thiện thà chịu chết vì đạo Chúa hơn là được quan gả con gái cho và được ra làm quan…

        Bản chất của người Kitô hữu là: có thì nói có, không thì nói không (Mt 5, 37).

        Bản chất người tu sĩ khi hoạt động tông đồ, khi học hành nghiên cứu, khi tiếp xúc… …đừng nên để bị đánh mất, vì những ham muốn không chính đáng với lời khấn của mình.

“Đầu đội chân đạp” là một thói xấu không thể hiện diện nơi con người huống hồ là nhưng người sống đời thánh hiến. Đáng buồn thay !