Cô giáo năm xưa

1138

Trên tuần báo “Catholic” xuất bản tại Hoa Kỳ, một thương gia nọ đã chia sẻ kinh nghiệm bản thân như sau:

Hồi nhỏ tôi kém cỏi tới độ năm học nào tôi cũng đội sổ. Thành tích này đeo đuổi tôi mãi cho tới khi bước vào trung học. Nhưng một ngày kia, một biến cố xảy đến đã thay đổi cuộc đời tôi. Năm đó tôi vừa lên bậc trung học. Nhân một lớp học về giao tế, cô giáo của tôi đã mời bà chị của cô đến tham dự. Vừa bước vào lớp, cô giáo liền hướng dẫn người chị đến thẳng chỗ tôi. Cô đặt tay trên vai tôi và giới thiệu với người chị như sau: “Đây là cậu học sinh có nụ cười dễ thương nhất lớp”. Cô không nói đây là cậu học sinh học dở nhất lớp mà lại nói đây là cậu học sinh có nụ cười dễ thương nhất lớp.

Hôm đó, tôi ra khỏi lớp, tôi cảm thấy như mình cao hơn được một chút. Tôi vừa đi vừa nhảy vừa ca hát và tự tin hơn bao giờ. Từ đó bắt đầu đạt những thành tích khả quan hơn trong việc học. Sau đó, tôi tốt nghiệp cao học, làm  giáo sư và nay đang hăng say trong lãnh vực kinh doanh. Tất cả đều bắt đầu với cô giáo năm xưa của tôi. Cô đã cho tôi thấy rằng tôi cũng là  một người có giá trị. Tôi cũng có một cái gì đó để trao tặng cho người khác.

Kinh nghiệm của người doanh nhân Hoa Kỳ trên đây thật là phù hợp với cái nhìn của Ki tô giáo về con người.

Trước hết, với cái nhìn đức tin, chúng ta biết rằng mỗi người sinh ra trên cõi đời này là một giá trị có một không hai. Bởi vì mỗi người đều là hình ảnh của Thiên Chúa. Giàu sang, nghèo hèn, thông minh lỗi lạc hay ngu đần dốt nát, tất cả mọi người đều không những bình đẳng theo phẩm giá mà còn là những nhân vật khác biệt, độc nhất vô nhị, bất khả xâm phạm.

Chúa đã muốn mạc khải cho chúng ta cái giá trị cao cả ấy nơi mỗi một con người qua cung cách đối xử của Ngài với những người nghèo hèn khốn khổ nhất trong xã hội. Dưới ánh mắt của Chúa Giêsu, mỗi người là một giá trị độc nhất, là đối tượng của một sự tôn trọng và yêu thương cá biệt.

Đây thực là một cái nhìn cách mạng có giá trị cho mọi thời đại.

Không thể cải tạo xã hội, không thể có một cuộc cách mạng đích thực nào nếu không có cái nhìn tôn trọng ấy đối với con người.

Từ kinh nghiệm của doanh nhân trên đây, chúng ta cũng có thể rút ra một chân lý khác trong cái nhìn của Ki tô giáo về con người. Đó là giá trị đích thực của con người không hệ tại ở những gì họ có mà chính là ở những gì họ trao tặng. Chân lý này đã được Chúa Giêsu nêu bật qua toàn bộ những lời giảng dạy và trong cuộc sống của Ngài, nhất là qua cái chết của Ngài trên thập giá.

Giáo huấn của Chúa Giêsu có thể được tóm tắt trong câu nói của Chúa mà thánh Phaolô ghi lại như sau: “Cho đi thì có phúc hơn nhận lãnh”. Càng cho đi con người càng lớn hơn lên trong nhân cách , người có tư cách đích thực trước tiên là người biết trao ban cho kẻ khác. Và dĩ nhiên, trao ban đích thực không phải là trao ban của cải vật chất, bởi vì của cải tự nó không phải là của con người. Quà tặng đích thực chính là bản thân, trao ban đích thực là trao ban chính mình.

Có hiểu như thế thì chúng ta mới thấy rằng dù nghèo hèn đến đâu, ai cũng có một cái gì để trao ban. Và giá trị của quà tặng không tuỳ thuộc ở số lượng của vật chất, mà chính là ở tấm lòng của con người. Một nụ cười nhân ái, một lời nói cảm thông, một cử chỉ tha thứ có giá trị gấp bội phần hơn những vàng bạc châu báu mà một người giàu có chỉ vất ra như của bố thí.”

Sưu tầm