Chờ người yêu

1895

Isabella da Noronha là người đàn bà đẹp và giàu có nhất tại Bồ Đào Nha, chết năm 1948. Cô nổi danh không phải vì giàu nhưng vì chuyện tình mà cô đã luôn “Chờ Đợi”

Chuyện tình bắt đầu vào một đêm khi Isabella được giới thiệu cho một chàng trai lịch lãm bặt thiệp. Cả hai đều yêu nhau ngay từ phút đầu gặp gỡ. Họ kết thúc đêm đầu với lời hẹn hò sẽ gặp lại đêm sau tại một nơi đẹp nhất của quảng trường thành phố. 

Thế nhưng, không biết lý do gì chàng trai ấy đã lỗi hẹn: Isabella đợi chờ sáu giờ liền. Cuối cùng phải thuê xe ngựa về nhà. Tràn đầy hy vọng nàng trở lại điểm hẹn trong đêm kế tiếp, rồi tiếp tục trở lại điểm hẹn trong đêm kế tiếp nữa .

Để mãi mãi đợi chờ, nàng đã mua luôn một góc quảng trường nơi cô đã từng hẹn hò với người yêu, xây ngôi nhà để đợi chờ.  Isabella đã kiên trì ngóng đợi người yêu suốt 37 năm dài mà chàng trai vẫn không bao giờ đến. Trước khi từ giã cõi đời nàng để lại lời trăn trối:

– Xin luôn luôn thắp sáng ngọn đèn trên nấm mộ của tôi để cho dù trời tối đến đâu người ta cũng có thề đọc được:  “John yêu dấu em vẫn luôn chờ anh!”

“Thiên Chúa luôn luôn chờ đợi chúng ta, Ngài luôn thấu hiểu chúng ta và hằng tha thứ cho chúng ta.” (“God is always waiting for us, he always understands us, he always forgives us.”)