Chờ đợi

937

Trong khi bên ngoài mưa như trút và gió thổi rất mạnh thì chuông điện thoại nhà bác sĩ miền quê reo vang.

Một giọng nói vang lên.

– Vợ tôi cần bác sĩ đến giúp ngay.

  Vị bác sĩ hỏi: 

– Ông có thể đến và chở tôi không?

Đầu dây bên kia lại hét lên:

– Mưa thế này làm sao tôi đi được!

Bác sĩ đáp:

– Bởi vì xe tôi đang sửa ở ga ra.

Khi nói, cũng phải biết mình đang nói với ai, nói về ai, đáng nói hay không. Đức Khổng Tử khuyên rằng: “Khả dữ ngôn nhi bất dữ chi ngôn, thất nhân. Bất khả dữ ngôn nhi dữ chi ngôn, thất ngôn”: Người nào đáng nói mà mình không nói thì mất người. Người nào không đáng nói mà mình lại nói thì mất lời. Mất cái nào cũng đáng tiếc, nhưng đáng tiếc nhất là mất chính mình, khi nói những điều không cần nói, không nên nói và không được phép nói, hoặc nói không đúng lúc, đúng thời, đúng nơi, đúng người. Sách Châm ngôn viết rằng: “Lời nói ra đúng lúc đúng thời khác chi táo vàng trên đĩa bạc chạm trổ” (Cn 25, 11).