Chết thay

876

Môn đệ của một vị đạo sĩ kia muốn từ bỏ thế gian, nhưng anh ta quyến luyến gia đình và bảo rằng: “Vợ con tôi quá thương yêu tôi, nên họ không bằng lòng cho tôi thoát tục”.

Nghe nói thé, vị đạo sĩ muốn cho anh ta biết sự thật nên đã dạy cho anh một kỹ thuật giả chết. Sau một thời gian học thuần phục, vị đạo sĩ bảo anh hãy áp dụng kỹ thuật này khi về đến nhà. Và quả thật, anh ta đã thực hành bài đã học cách tuyệt hảo để nhắm mắt xuôi tay, nhưng vẫn còn nghe được mọi tiếng khóc than của vợ con và thân nhân, bạn bè.

Ngày hôm sau, vị đạo sĩ đến để phân ưu cùng thân quyến. Sau những giây phút trầm lặng tưởng niệm người quá cố, ông nghiêm nghị bảo thân nhân đang khóc thương người đã từ biệt cõi đời rằng: “Tôi có bí quyết để cứu sống anh ta, nếu có ai sẵn lòng chết thay cho anh”.

Anh chàng giả chết ngạc nhiên khi nghe mọi người trong gia đình bắt đầu nêu ra mọi lý do để biện minh là mình cần phải sống. Càng ngạc nhiên hơn khi anh nghe chính người vợ nghĩa thiết của mình tóm lược mọi lý lẽ trên bằng một lời quả quyết: “Tôi nghĩ không ai cần chết thay cho chồng tôi. Không có anh ta, chúng tôi vẫn có thể làm lụng để sống”.

Câu chuyện trên có thể xảy ra bất cứ ở đâu và trong bất cứ gia đình nào. Theo sự suy luận thông thường, chúng ta phải công nhận rằng: Người vợ và thân nhân của anh chàng giả chết có lý của họ. Nhưng triết gia Pascal cũng có lý khi nhận định: “Con tim có những lý lẽ của nó mà lý trí không thể hiểu nổi”.

Đó là lý lẽ của con tim trong con người của cha Đamien, tông đồ người hủi. Cha Đamien đã dấn thân phục vụ những người mắc bệnh phong hủi để rồi kết thúc cuộc đời bằng chính căn bệnh của những người cha đã săn sóc với sự bình thản được biểu lộ trong những dòng tâm sự cha viết cho bạn bè vài ngày tước khi trút hơi thở cuối cùng: “Tôi chết vì bệnh phong cùi, nhưng tôi là một thừa sai sung sướng nhất trên địa cầu này”.

Đó cũng là lý lẽ của con tim trong con người của cha Maximilian Kolbe, nạn nhân của chính sách bạo tàn tiêu huỷ người Do Thái của Đức quốc xã. Cha Maximilian đã đứng ra chịu chết thay cho một anh bạn tù.

Có thể những người mang lý lẽ này trong con tim hiểu được câu giáo huấn của Đức Kitô: “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của ngưởi hy sinh mạng sống vì bạn hữu của minh” (Ga 15,13).

Tình yêu chỉ còn duy nhất một cách là vui lòng chấp nhận chết đi, chết mãi, chết liên lỉ không ngại ngùng vì là chết cho người mình yêu.

Trong bài hát “Chuyện tình Lan và Điệp”, có những ý tưởng đẹp như sau: “Khi con tim yêu đương là sống với đau thương, Khi con tim yêu đương là chết với u sầu”

Cũng thế, trong bản nhạc “Sa mạc tình yêu”, chúng ta lại cảm thấy tan nát cõi lòng khi nghe hát rằng “Một lần yêu là phải trăm lần khổ đau”. Đó phải là những kinh nghiệm sống chắc chắn chúng ta có thể đã từng trải qua trong cuộc sống.