Chết mới tha

909

Hai ngươi Ai-len là hàng xóm với nhau, nhưng cãi nhau suốt. Một người bị bệnh nặng. Bà vợ đón cha và nói:

– Thưa cha, anh Pat và Mike cãi nhau luôn. Giờ anh gần chết. Cha có cách nào giúp họ làm hòa với nhau không? . .

Sau nhiều lần thuyết phục, Pat đồng ý cho gọi Mike đến làm hòa. Sau ít phút đợi chờ bên giường, Mike nói:

– Thôi, mình huề nhau nghe Pat. Chuyện gì đã qua cho qua luôn.

Pat miễn cưỡng đồng ý. Mike ra về. Nhưng khi Mike ra đến cửa. Pat nhỏm dậy, dưa nắm đấm nói:

 – Tao chỉ huề nếu như tao chết thôi à nghe?

Sống trên đời, ai trong chúng ta, lại không hơn một lần, bị một ai đó, gây tổn thương hoặc có những cử chỉ khiếm nhã, khiến cho chúng ta phải đau buồn khổ sở. Không ai là không từng bị người khác xúc phạm, gây tổn hại vật chất lẫn tinh thần, bằng cách này hay cách khác.

Phản ứng tự nhiên của chúng ta là tức giận. Đôi khi oán hận. Chúng ta có muôn vàn lý do chính đáng để trả đũa, để báo thù, để “ăn miếng trả miếng” với những kẻ đã gây tổn thương cho chúng ta.

Và điều hiển nhiên là khi phải trải qua những tổn thương và mất mát, chúng ta  có nhiều lý do hơn nữa để trì hoãn sự tha thứ.

Mahatma Gandhi đã nói “Sẽ không thể sống được nếu thiếu sự tha thứ. Tha thứ cần thiết cho con người như khí trời”.

Đức Giêsu không nhu nhược trước lời giáo huấn của mình. Ngài đã khảng khái nói trước công chúng rằng: “Đừng chống cự kẻ ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ mà bên trái ra nữa”.

Không ai có thể có những lời giáo huấn đầy tình yêu thương như Đức Giêsu đã truyền dạy rằng “Hãy yêu thương kẻ thù”. Không ai có thể đưa ra được lời dạy dỗ mang nặng lòng bao dung và sự thứ tha như Đức Giêsu đã dạy dỗ, rằng “hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em”(Lc 6,28)…