Cầu nguyện

1273

Tối hôm ấy, khi thầy Bruno đang cầu nguyện, thầy bị chia trí bởi tiếng kêu ôộp ôộp của một con ễnh ương. Thầy cố hết sức để không nghĩ đến mớ âm thanh quấy rầy đó, nhưng bất lực. Vì thế, thầy thò đầu ra cửa sổ và quát: “Này, chúng bay câm mồm đi! Tao đang cầu nguyện đây.”

Thầy Bruno là một bậc thánh, vì thế lệnh của thầy có hiệu lực ngay tức khắc. Tất cả các sinh vật trong khu vực lân cận đó đều im thin thít. Bầu khí bỗng nhiên vắng lặng – tha hồ mà cầu nguyện …

Nhưng liền tức thì, một âm thanh khác nổi lên quấy rầy tâm tình thờ phượng của Bruno – một âm thanh phát ra từ trong lòng thầy: “Ồ, biết đâu tiếng kêu của con ễnh ương kia cũng làm vui lòng Chúa không kém chi các bài Thánh Vịnh của mình đấy chứ?” “Mà này, làm sao tiếng kêu của con ễnh ương có thể làm vui tai Chúa được nhỉ?” Thầy tự hỏi rồi tự trả lời. Và tiếng nói trong lòng thầy vẫn tiếp tục mè nheo: “Nhưng Chúa tạo ra thứ âm thanh ấy chắc hẳn phải có một mục đích?”

Bruno quyết định khám phá xem đó là mục đích gì. Thầy lại thò đầu ra cửa sổ và ra lệnh: “Hãy hát lên đi!” con ễnh ương bắt đầu kêu inh ỏi, và tất cả đám ễnh ương trong khu vực đó cùng xôn xao phụ họa. Thật lạ, khi thầy Bruno chăm chú lắng nghe bầu âm thanh ấy, nó không còn quấy rầy nữa. Thầy nhận ra rằng nếu thầy không phản kháng chúng, quả thực chúng làm cho cái yên tĩnh của đêm tối nên phong phú đến không ngờ.

Khám phá được điều đó, lòng thầy Bruno bỗng hoà nhập với vũ trụ. Chưa bao giờ thầy thấu hiểu ý nghĩa của cầu nguyện bằng tối nay.

Anthony De Mello, S.J