Ngựa mẹ và ngựa con

1161

Thời Đường Thái Tông bên Trung Quốc ngày xưa là một giai đoạn đất nước cường thịnh. Nhà vua có một cô công chúa tài sắc vẹn toàn, vì thế, có nhiều vị vua chư hầu muốn đến cầu hôn. Cuối cùng, nhà vua đề ra một cuộc thi tài nếu ai vượt qua được thì sẽ được chọn làm phò mã.   

Chặng thi sau hết là chặng khó nhất, chỉ còn mấy chàng trai tài giỏi lọt lại được. Vua Đường Thái Tông cho nhốt chung 100 con ngựa mẹ và 100 con ngựa con mới đẻ. Làm sao để có thể phân biệt được con ngựa con nào là con của con ngựa mẹ nào?

Tất cả đều vò đầu bứt tai xin chịu thua. Chỉ có ông vua trẻ nước Thổ-phồn đã nghĩ ra một cách:

Ông xin nhốt riêng ngựa mẹ, tách hẳn khỏi chuồng nhốt ngựa con, bắt lũ ngựa con phải nhịn bú sữa trong một ngày. Hôm sau, lại cho tất cả chung vào một chuồng lớn. Thế là lũ ngựa con đói quá đã lao xao chay đi tìm đúng ngựa mẹ của nó đề bú. Ông vua một xứ được coi là man di này đã thắng cuộc.

Tôi chính là Mục Tử nhân lành. Tôi biết chiên của tôi, và chiên của tôi biết tôi,  như Chúa Cha biết tôi, và tôi biết Chúa Cha, và tôi hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên. Gioan 10. 11-18

Lời bàn: Tôi biết chiên của tôi nhưng chiên của tôi khôg thèm biết tôi !!!