Không cần cầu nguyện

623

Một triết gia kia buồn vì người học trò xuất sắc của mình ngày càng ham suy tư hơn nhưng càng bớt cầu nguyện đi. Khi ông hỏi lý do thì người học trò đáp :
– Thứ nhất, Chúa biết hết mọi sự, không cần chúng ta nói. Thứ hai Chúa tốt lành vô cùng, Ngài sẽ cho chúng ta mọi thứ chúng ta cần. Thứ ba Ngài là Đấng vĩnh cửu, lời cầu nguyện của chúng ta chẳng thay đổi Ngài gì cả.
Triết gia không nói gì. Ông đến ngồi dưới bóng cây, mặt buồn bã. Người học trò hỏi :
– Tại sao Thầy buồn thế ?
– Người bạn của Thầy có một thửa ruộng rất tốt, hằng năm sản xuất rất nhiều hoa màu. Nhưng bây giờ ông ta bỏ mặc không chăm sóc gì cho nó nữa.
– Bộ ông ta khùng ư ?
– Không đâu. Ông còn khôn nữa là đàng khác. Ông nói : Chúa yêu thương vô cùng. Ngài sẽ lo cho tôi mọi thứ cần để sống nên chẳng cần làm ruộng nữa. Chúa quyền phép vô cùng, dù tôi không cày xới, Ngài vẫn thừa sức cho nó sinh sản hoa màu.
– Như thế nghĩa là thử thách Chúa rồi còn gì nữa ?
– Thì con cũng thế thôi.

Nhiều người Á Đông cầu tổ tiên và những thần của Thần Đạo hay là Đạo Lão. Họ làm thế để hy vọng thi đậu, trúng mùa hoặc tránh bệnh tật. Các Phật tử tin rằng qua những cố gắng riêng, họ hy vọng được giác ngộ. Những tín đồ Ấn Độ Giáo nhiệt thành cầu những thần và nữ thần mình yêu thích để có được hiểu biết, của cải và sự phù hộ.
Một số người Công Giáo hy vọng giúp đời bằng cách làm tu sĩ trong nhà dòng hay là nữ tu trong tu viện khép kín, không ngớt cầu nguyện. Hàng ngàn người Công Giáo xin Mẹ Ma-ri-a ban ân huệ bằng cách lần chuỗi, đọc kinh thuộc lòng. Trong những nước Á Đông, nhiều người dùng cối kinh. Những người theo Tin Lành lặp đi lặp lại Kinh Lạy Cha, dù họ cũng có thể tự ý bày tỏ cảm nghĩ mình với Đức Chúa Trời. Nhiều người Do Thái từ nơi xa đến cầu nguyện tại Western Wall ở Giê-ru-sa-lem, hy vọng khôi phục lại đền thờ và một niên đại mới hòa bình và thịnh vượng.
Mặc dù hàng triệu người cố hết sức cầu nguyện, nhưng xã hội con người ngày càng có thêm vấn đề nghèo túng, nghiện ngập, gia đình tan vỡ, tội ác và chiến tranh. Có phải tất cả những người này cầu nguyện không đúng cách chăng?

Thánh Phanxicô Salêsiô bảo: một em bé thấy con chó dại đàng xa đang hung hăng chạy lại. Em sẽ làm gì? Chạy trốn ư? Không thể được, vì em đâu biết chạy nhanh. Em sẽ làm gì? Em la lên, em gọi mẹ đến: mẹ em bênh vực em và cứu sống em.
Em bé, chính là mỗi người chúng ta với sức riêng mình. Không thể bước tới một bước trên con đường phần rỗi. Con chó dại, chính là ba địch thù lợi hại của linh hồn: ma quỷ, thế gian, xác thịt. Phải làm gì? Phải kêu cứu. Phải cầu nguyện. Nếu không, đời chúng ta sẽ hư hỏng mất thôi.
Cầu nguyện cần thiết cho phần rỗi đối với mọi người đã tới tuổi khôn. Chính Chúa Giêsu Kitô đã dạy cho chúng ta biết sự cần thiết đó. Người phán dạy: “Hãy cầu nguyện! Phải cầu nguyện!” xin bạn hãy nghe kỹ? Chúa không nói: “Rất nên, rất hữu ích”. Không. Chúa nói: “Hãy cầu nguyện. Phải cầu nguyện!” Chúa không khuyên nhủ, nhưng Chúa truyền lệnh, và lệnh đó Người lập đi lập lại dưới mọi hình thức: “Hãy xin. Hãy tìm. Hãy gõ!”
Các Thánh giáo phụ gọi cầu nguyện là sự thở ra hít vào của linh hồn: Nhờ cầu nguyện chúng ta hít lấy không khí của Chúa, và các ơn Thần linh. Sự hô hấp bị ngừng lại ư? Đó là tình trạng ngạt hơi, là chết đến nơi rồi. Sự cầu nguyện bị chấm dứt ư? Đó là linh hồn bị ngạt thở, là tội trọng, là cái chết siêu nhiên.
Thánh Anphongsô viết: “Phần tôi, tôi sẽ lập lại suốt đời rằng phần rỗi tuỳ thuộc ở sự cầu nguyện. Mọi văn sĩ trong tác phẩm của mình, mọi giảng thuyết viên trong bài giảng của mình, mọi cha giải tội nơi tòa thánh, tiên vàn cần phải nhấn mạnh và nhắc đi nhắc lại hoài: Hãy cầu nguyện. Hãy cầu nguyện. Hãy cầu nguyện không bao giờ chán. Có cầu nguyện, phần rỗi bạn sẽ được bảo đảm. Không cầu nguyện, bạn cầm chắc sẽ phải trầm luân. Những người trầm luân sỡ dĩ mất linh hồn là vì đã bỏ không cầu nguyện; điều luôn luôn làm cho họ tuyệt vọng nhất trong hỏa ngục là đã có thể được rỗi linh hồn dễ dàng là cầu nguyện mà bây giờ không còn khả năng xử dụng phương thế hữu hiệu đó nữa!…Tất cả các thánh trên Thiên đàng sỡ dĩ được cứu thoát bởi vì các Người đã cầu nguyện; các kẻ trầm luân phải mất linh hồn là vì không cầu nguyện…Ai cầu nguyện là tự cứu lấy mình; ai không cầu nguyện là tự mình trầm luân chính mình. Thánh Âu Tinh tuyên bố: “Ai biết cầu nguyện, người đó biết sống nên!”.
Lý trí minh chứng cho chúng ta sự cần thiết đó.
Phải là gì để lập nên công nghiệp, để xa tránh tội trọng, để tuân giữ giới răn Chúa, để thắng vượt những cơn cám dỗ nặng nề, để chết trong ân sủng. Chúa Giêsu phán: “Không có Ta, các con không làm được chi cả!” (Jn 15:5) nghĩa là không ơn hiện sủng, không thể có phần rỗi. Mà theo quan phòng bình thường của Thiên Chúa, chúa chỉ ban ơn đó cho những ai cầu nguyện. Vâng, Chúa ban cho chúng ta nhiều ơn không hề nghĩ tới. Nhưng, để ép buộc chúng ta nhìn nhận quyền tối cao của Ngài và sự thấp hèn của chúng ta, thì theo luật thông thường của việc quan phòng, Ngài đòi hỏi chúng ta phải cầu xin trước khi nhận lãnh.
Nên cầu nguyện nhất vào sáng sớm và chiều hôm, trước sau những bữa ăn, trong các cơn nguy biến và cám dỗ, và trước những hành động chính yếu trong ngày. Chúa Giêsu còn đi xa hơn khi người phán: “Phải cầu nguyện luôn luôn không bao giờ ngừng” (Lc 18:1). Phải hiểu mệnh lệnh này theo nghĩ đen: nghĩa là thôi làm việc, thôi ăn uống, thôi ngủ nghỉ, để luôn quỳ gối đọc kinh cầu nguyện chăng? Chắc chắn là không. Vậy làm sao có thể cầu nguyện liên lỉ được? Bằng ý hướng ngay lành. Trên thực tế, ý hướng ngay lành hệ tại ở việc mỗi sáng sớm dâng ngày cho Chúa và trong ngày năng nhắc tâm hồn lên kết hợp cùng Chúa, bằng những lời than thở vắn tắt, rất dễ dàng, nhưng rất đẹp lòng Chúa và rất hữu hiệu. Chúng gìn giữ tinh thần nguyện cầu và chiếm lấy ơn thánh từ trời một cách ngon lành bảo đảm. Bạn có thể nhận gấp bội, có thể nói được, đến vô tận. Trong những kinh vắn tắt, bạn hãy chuộng kinh Kinh Mến, là một kinh dễ nhất, đầy an ủi nhất, và đáng công nhất. Bạn hãy năng thưa: “Lạy Chúa, con yêu mến Chúa”.