Bắt chước

799

Có người đàn bà rất xấu xí kia cùng ở một xóm với nàng Tây Thi. Tây Thi, người nước Việt nổi tiếng là đẹp nhất một thời. Nàng có chứng đau bụng, mà khi nào đau, nàng ôm bụng nhăn mặt thì vẻ đẹp lại càng thêm mặn mà không thể tả.

Chị đàn bà xấu xí thấy vậy muốn bắt chước, về nhà cũng ôm bụng và nhăn mặt. Người làng trông thấy, tưởng ma quỉ hiện hình…Nhà giàu thì đóng chặt cửa lại, không dám ra; nhà nghèo thì bồng bế vợ con mà chạy trốn!

Có người lập luận rằng:

Bắt chước là một biểu hiện tâm lý của con người nó có ở cả động vật. Đây là một đặc tính rất phổ biến. Nhờ đặc tính này mà có sự giống nhau trong xã hội.

Bắt chước và học tập rất giống nhau và cực kỳ khó phân biệt. Người ta bắt chước nhau về cách ăn mặc phong thái lối sống . . . Nói chung cái gì người ta cũng bắt chước hết. Sự bắt chước hoặc là do chủ động tìm hiểu hoặc là do bị ảnh hưởng bởi những gì hay gặp quen thuộc hàng ngày cũng có thể do trách nhiệm hay bị ép buộc thực tế thì phần lớn là có sự kết hợp các trường hợp trên.

Vì là bắt chước nên người ta hay chỉ thấy được một phần nên nó là con dao hai lưỡi. Nếu sự bắt chước chỉ dựa trên hình thức thì lắm lúc mang nhiều tai họa vì không thấy được bản chất của vấn đề.

Ví dụ:

Thấy người ta đi xe hơi mình cũng cố được một chiếc xe hơi mà đi trong khi mình không đủ tiền để mua. Người ta có xe hơi bởi vì người ta đi xe của công ty. Thấy người ta hút thuốc uống rượu bia mình cũng vậy.

Một sai lầm mang tính triết học của việc bắt chước là: Chỉ thấy hiện tượng mà không thấy được bản chất của vấn đề. Mà hiện tượng thì dễ xảy ra và rất có thể nó nằm trong các bản chất khác nhau.Ta thấy sự ngụy trang là một ví dụ điển hình. Từ đó ta thấy bắt chước rất lắm khi mà mắt những hiện tượng không bản chất hay mang tính ngụy trang.

Phải chăng ta không nên bắt chước ?

Cũng không đúng vấn đề cái bắt chước của ta nó như thế nào!

Như trên đã nói bắt chước và học tập rất giống nhau. Vì khi học tập ta cũng phải bắt chước một cái gì đó. Học tập là mức độ cao hơn bắt chước vì nó có bài bản hơn và có sự lựa chọn suy tính.

Bắt chước nếu máy móc thì sẽ gây nhiều tác hại mà ta gọi là sự a dua gió thổi chiều nào xoay chiều ấy thế hiện một con người không có lập trường bản lĩnh.

Bắt chước nếu chỉ dựa vào cảm tính thì hay gặp sai lầm. Bắt chước chỉ có tác dụng khi có được một lý trí sáng suốt chỉ đạo.

Để có sự bắt chước có ích thì phải biết cách bắt chước: Nghĩa là phải hiểu được bản chất của vấn đề phải hiểu được sự sâu xa trong đó.

Hành vi của người khác không phải luôn luôn đúng hay chỉ có ý nghĩa trong hoàn cảnh của họ. Nên nếu ta không cân nhắc mà cứ làm như họ thì sẽ mang lại nhiều tai họa.

Cho nên việc đánh giá xem xét một con người một sự vật hiện tượng không được dựa trên bề mặt nếu không sẽ tiếp tay cho cái xấu phát triển.

Theo Đức Kitô

Bắt chước là noi theo, học theo và làm theo. Để bắt chước, chúng ta cần đến một khuôn mẫu có trước. Khuôn mẫu đó càng toàn vẹn thì người bắt chước càng được dễ dàng. Khuôn mẫu đó càng thánh thiện thì người bắt chước càng phải noi theo, học theo cho chính xác và phải thực hành cho đúng. Là Kitô hữu, chúng ta không có một khuôn mẫu nào toàn vẹn, hoàn hảo và thánh thiện bằng chính Chúa Giêsu.

Chính Chúa Giêsu là Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người để sống kiếp người như chúng ta. Chúa Giêsu đã đến với con người, đã sống kiếp người như chúng ta để cùng “đồng lao cộng khổ”, cùng “đồng hành” với chúng ta trong kiếp người. Chúa Giêsu hiểu hơn ai hết cuộc sống làm người. Chính vì thế, Chúa Giêsu là mẫu gương cho chúng ta noi theo.

“Chúa Giêsu Kitô là dung nhan Lòng Thương Xót của Thiên Chúa Cha. Mầu nhiệm Đức tin Kitô giáo xem ra được trình bày một cách chính xác trong câu nói ấy.Trong Chúa Giêsu thành Nazareth, Lòng thương xót của Thiên Chúa Cha đã trờ nên sống động và rõ ràng, và đã tìm thấy tột đỉnh điểm của nó. […]Chúa Giêsu thành Nazareth chính là Đấng mạc khải về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa, nhờ vào những lời và những công việc của Ngài, và nhờ vào toàn bộ cuộc hiện sinh của Ngài” (Tông sắc Misericordiae Vultus, số 1)

Khi đối diện với Chúa, khi nhận ra tình thương của Chúa đồng hành với mình, thì nhu cầu “bắt chước Chúa” càng được thôi thúc trong tôi. Chúa Giêsu muốn tôi bắt chước Chúa mỗi ngày, mỗi ngày và suốt cả cuộc đời: “Anh em hãy mang lấy ách của tôi, và hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường.” (Mt 11, 29).

Là Kitô hữu, mỗi người chúng ta hãy bắt chước và hãy học với Chúa Giêsu. Hãy bắt chước Chúa Giêsu, hãy học với Chúa Giêsu hiện thân của lòng thương xót. Bắt chước Chúa là học lấy tính hiền hậu vàkhiêm nhường nơi Chúa Giêsu.

Bắt chước Chúa Giêsu để chúng tav được trở nên hiền lành trong lòng. Hiền lành là một trong những đức tính tối quan trọng mà Chúa Giêsu đã từng mời gọi: “Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp.” (Mt 5,4). Biểu hiện của hiền lành trong lòng là lời nói, tư tưởng và việc làm luôn thấm được tinh thần bác ái tránh được thái độ hơn thua, tính toán, tranh giành vì bản thân đã nhận ra được mình là con của Chúa, là đối tượng của Lòng Thương Xót.

Bắt chước Chúa Giêsu để chúng tav được trở nên khiêm nhường trong lòng. Khiêm nhường là tự nhận ra bản thân mình phải sống với tâm tình nhỏ bé vì nhận ra mình là người nghèo. Nước Trời của Chúa là nước Trời dành cho những người nghèo: “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.” (Mt 5,3)

“[…] Cha mong muốn một cách khẩn khoản rằng, trong năm Toàn Xá này, các Kitô hữu sẽ suy tư về các công việc của Lòng Thương Xót: Thương Người Có Mười Bốn Mối. Việc đó sẽ trở thành một hình thức nhằm đánh thức lương tâm của chúng ta, mà lương tâm ấy thường hay bị ngủ thiếp đi trước tấn bi kịch của sự nghèo túng, cũng như ngầy càng tiến vào trong trung tâm của Tin Mừng, mà trong đó,người nghèo chính là những người được Lòng Thương Xót của Thiên Chúa ưu ái hơn. […]” (Tông sắc Misericordiae Vultus, số 15)

Hiền lành và khiêm nhường trong lòng, có lẽ, đó cũng chính là những điều thiết yếu để chúng ta sống tình thương và thể hiện lòng bác ái trong đời sống thường ngày nơi chính bản thân mình.

Từ ngày hôm qua, Tỉnh Dòng Thừa Sai Đức Tin đã tổ chức giờ Chầu Thánh Thể 24 giờ dành cho Chúa. Mỗi người chúng ta cũng hãy biết “bắt chước và học với Chúa Giêsu”. Học với Chúa Giêsu để chúng ta nhận ra tình yêu của con người nhiều khi vẫn còn gắn liền với chữ “Vì” và chữ “Nếu”, đó là thứ tình yêu đòi hỏi sự trả giá và có điều kiện. Nhưng nơi Thiên Chúa thì khác, tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa là nhưng không. Hiểu được tình yêu và lòng thương xót Chúa để chúng ta biết ra khỏi chính mình nhiều hơn như Chúa Giêsu đã làm: “Thế mà Đức Kitô đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi; đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta” (Rm 5,8).