Lời Chúa ngày 14-07-2018

7

THỨ BẢY TUẦN 15 TN
Thánh Ca-mi-lô Len-li
Mt 10,24-33
VUI SỐNG THEO SỰ THẬT

“Vậy các con đừng sợ những người đó, vì không có gì che giấu mà không bị thố lộ; và không có gì kín nhiệm mà không hề hay biết.” (Mt 10,26)

Suy niệm: “Thật thà, thẳng thắn, thường thua thiệt. Luồn lách, lươn lẹo lại lên lương”, điều mà các bạn trẻ ngày nay vẫn thường truyền miệng, đã trở thành một thứ ca dao tục ngữ thời hiện đại, bởi vì nó không chỉ là chuyện giễu cợt mà còn phản ánh một thực tại đau lòng trong đời sống xã hội ngày nay. Rất nhiều người coi đó như những thủ đoạn cần thiết để tiến thân, tạo nghiệp. Tuy nhiên, chống lại với não trạng đó, Chúa Giê-su mời gọi các môn đệ vui sống trong sự thật. Nghĩa là dám đón nhận đau khổ, bắt bớ, và thập giá để luôn vui sống trong Sự Thật và loan truyền Sự Thật ấy đến muôn người. Đó là những người môn đệ đích thực, luôn sống trong bình an, ân sủng, và quan phòng của Thầy. Không những thế, Chúa Giê-su còn khẳng định, những người đó sẽ được chính Ngài tuyên xưng trước mặt Cha trong ngày sau hết.

Mời Bạn: Sống trong một xã hội mà sự giả dối đã ăn sâu vào trong lối sống nếp nghĩ, đến độ sự trung thực vắng bóng ngay cả trên bục giảng, thậm chí học sinh tiểu học cũng biết phải gian dối thế nào để có những con điểm đẹp đẽ, – sống trong một xã hội như thế, – bạn có xác tín vào lời Chúa rằng “Sự thật sẽ giải phóng bạn” (Ga 8,32)? Mời bạn “sống theo sự thật và trong tình bác ái, chúng ta sẽ lớn lên về mọi phương diện, vươn tới Đức Ki-tô vì Người là đầu” (Ep 4,15).

Sống Lời Chúa: Quyết tâm luôn sống thật, nói thật như Lời Chúa dạy.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, “thuốc đắng đã tật, sự thật mất lòng”, xin cho con biết đón nhận và vui sống sự thật dù điều đó có đau lòng con.

Ngày 14 Tháng Bảy
Thánh Camillô Lellis, Linh Mục Lập Dòng (1550-1614)

Thánh Camillô sinh năm 1550, tại Bucchianicô, thuộc giáo phận Chieti, trong một gia đình quyền quý miền Lellis. Thời niên thiếu, ngài gia nhập quân đội và bắt đầu đua đòi ăn chơi phóng túng. Từ năm 20 đến năm 25 tuổi, ngài đã sống một quãng đờ sa đọa. Kết cuộc ngài phải vào nằm bệnh viện Thánh Giacôbê tại Rôma. Những đau khổ rên xiết của các bệnh nhân đã khiến ngài xúc động sâu xa. Lời Chúa Giêsu như còn vang dội bên tai ngài: “Ta đau yếu và các con đã thăm viếng”. Những lời đó đã thắp lên trong tim ngài một ngọn lửa yêu thương đối với người đau khổ. Bởi đó ngài đã tình nguyện giúp việc tại bệnh viện và xin gia nhập dòng Phanxicô. Ðã hai lần xin xuất tu nhưng cả hai lần ngài đều xin nhập lại, và được chấp thuận. Cuối cùng, ngài thụ phong linh mục để giúp đỡ những kẻ bệnh tật (1582). Do lời khấn thứ 4 rất nghiêm khắc, người tu sĩ buộc phải dấn thân hoàn toàn cho bệnh nhân bất chấp bệnh truyền nhiễm, vì đó là tiếng mời gọi của lòng nhân từ Chúa.

Mặc dầu những cơn bệnh nhức đầu, đau bao tử, lở loét luôn hành hạ, ngài vẫn rảo qua các phòng để chăm sóc bệnh nhân. Ngài vẫn vui vẻ chịu đựng nhiều điều tủi nhục, ngài thường nói: “Tôi hằng ước ao có một trái tim rộng lớn như thế giới”.

Ngài qua đời vào ngày 14/7/1614. Ðức Giáo Hoàng Lêô XIII phong ngài lên bậc Hiển Thánh và đặt ngài làm đấng bảo trợ các bệnh viện và người ốm đau.