Ủng hộ xây nhà thờ

541

Một bà quí phái, trên chiếc xe nhà lộng lẫy, từ Thủ đô chạy về phía đồng ruộng, ngừng trước một nhà thờ thôn quê lợp lá. Đồng quê lạnh lùng, buổi chiều gió thổi, buồn tẻ; ông từ trong nhà chạy ra lom khom vái chào- Bà hỏi:

– Cha sở có ở nhà không?

– Thưa bà, cha sở đi họ nhỏ.

– Chú chịu khó đi mời cha về, nói có tôi ở thủ đô xuống dâng tiền xây nhà thờ, mau đi nhé.

– Vâng- Nhưng từ đây đến đó, đi thuyền mất nửa giờ, mà bây giờ trời tối, sợ không kịp; lại miền này ban đêm không an ninh. Mời bà đêm nay tạm nghỉ ở nhà ông Biện họ, sáng mai lễ xong, cha sẽ về ngay.

Nói xong ông từ lật đật lo cơm nước đầy đủ, dọn dẹp chỗ nghỉ ngơi và tìm chỗ để xe, rồi tìm phương tiện đưa tin cho cha sở.

Sáng sớm hôm sau một con bé chừng 15 tuổi, áo quần xốc xếch, đầu tóc rối bong, cắp rổ tôm tươi đi bán- Bà lớn đang lững thững đi trước nhà thờ, nghe tiếng rao bán tôm, liền gọi đến và lựa một mớ tôm ngon.

– Mớ này, mày bán bao nhiêu?

– Thưa bà, cho con 18 đồng

– Hừ, cái gì dữ vậy; mắc quá, nói lại đi.

– Bà coi gần 30 con tôm lớn thế này mà con bán có 18 đồng, thực là rẻ quá – Má con đau, cha con sáng đêm chỉ câu được bấy nhiêu. Bà là bậc bề trên xin mua giùm con cũng như giúp nhà con bữa nay có gạo ăn và thuốc thang cho má con nữa.

– Phải rồi, bà ở xa không phải ở đây. Bán cho bà một lần, bà trả 7 đồng.

– Dạ, không thể được.

– Nói rồi nó bưng đi. Nhìn theo đứa nhỏ đi mấy bước, bà kêu lên:

– Có được không con nhỏ?

– Dạ, không được ạ.

– Này bà đây đến thăm cha sở của con, bà dâng cho nhà thờ 10.000 đồng, có phải ít sao? Bà là người ủng hộ việc đạo, làm ơn cho họ con có nhà thờ tốt. Con bán rẻ cho bà nhé!

Con nhỏ làm thinh rồi lại quay đi. Bà lật đật vào nhà ông Biện và nói:

– Ông Biện làm ơn mua giùm mớ tôm của con của con nhỏ kia bán, ngon quá!

– Tội nghiệp! Nhà nó nghèo lắm; má nó đau mấy tuần nay.

– Ông cứ bảo nó bán cho tôi 7 đồng; ông biết tôi là người xứ xa, đến đây giúp họ này mà bổn đạo ở đây không giúp tôi được một ít hay sao?

Kêu con nhỏ lại, ông Biện nói:

– Thôi, con bán mớ tôm cho bà, còn mang đi đâu nữa.

– Dạ, bà trả rẻ quá, không thể bán được, ông để cho con đi chợ bán, bán lấy tiền mua gạo, mua thuốc.

– Cháu ạ, bà đây là ân nhân của họ ta. Bà giúp họ ta rất nhiều, như ảnh tượng, đồ cần thiết nhà thờ và lần này đến dâng tiền xây nhà thờ nữa. Thật là thương họ nghèo này hết sức. Thôi, cháu bán cho bà.

– Vậy ông nói với bà trả thêm cho cháu chút nữa.

Bà lớn lên tiếng:

– Trả 7 đồng là phải lắm rồi. Tệ thật! Bà dâng bạc vạn mà không tiếc; còn mày có mấy con tôm mà cứ kèo cò mãi. Đó! ông Biện xem, nó tệ thế đấy!

Nể bà, ông Biện cũng cằn nhằn:

– Bà tử tế quá, mà cháu còn đòi hỏi nhiều thêm mất lòng. Đây, ông cho thêm một đồng nữa; cháu bán cho bà, khỏi phải đi chợ xa cực khổ.

Con nhỏ rưng rưng nước mắt, đem rổ tôm ra đi giữa bốn con mắt nhìn theo nó. Sợ phật ý khách sang, ông Biện chạy theo giật rổ tôm lại và nói:

– Con bé này kỳ quá! Để tao nói với ba má mày. Không mấy khi người ta mua bán, mà mày làm khó dễ. Thôi, bán đi, rồi tao sẽ cầm tiền lại nhà cho.

Con bé nước mắt dòng dòng, ngồi dưới gốc cây, không được gì mà về còn sợ ba má…

Tác giả đã khéo lột trần một sự thật diễn ra hằng ngày trước mắt. Người ta chỉ thích làm phúc cho người đã có dư của, hay là bố thí cho những nơi có tăm tiếng; còn chung quanh và trước mắt, có bao nhiêu người cần sự giúp đỡ hơn, người ta nhắm mắt làm ngơ. Tinh thần bác ái ở đâu? Nhà Chúa có cần như vậy không ? Xây dựng đền thờ hay xây dựng tâm hồn ?

SHARE
Previous articleBị nhổ vào mặt
Next articlePhụ nữ làm linh mục