Truyền cảm

538

Có 2 nữ tu từ trường học ở Chicago trở về tu viện trong kỳ nghỉ hè, họ dùng cơm trong nhà ăn của ga xe, thức ăn của họ là bánh sanmingchi và chút ít thức ăn nguội. Ngồi bàn bên cạnh là một ông lão tuổi đã cao, ông ngẫng đầu lên và thấy họ, liền bắt đầu nhìn chòng chọc, sau đó lại dùng ánh mắt rất là tò mò, tiếp tục nhìn chăm chăm chú chú một vị nữ tu nhưng không làm phiền đến họ.

Cuối cùng ông ta lấy hết can đảm đi đến bàn của 2 vị nữ tu, cúi đầu chào họ, và nói với vị nữ tu trẻ:

-“Tôi không phải là tín hữu công giáo, tôi cũng không hiểu rõ các nữ tu, nhưng điều gì đã làm cho chị vui vẻ như thế chứ ? Nét vui vẻ trên khuôn mặt của chị là chị lấy được từ đâu vậy ? Chị có một thứ mà tôi tìm suốt cả đời, nhưng cho đến hôm nay vẫn chưa tìm ra được thứ ấy, mà chị thì đã tìm được. Chị có thể nói cho tôi biết trong tâm hồn của chị, cái gì đã làm cho chị trưởng thành như thế?”

Đây là một cách làm chứng cho đạo Chúa khi con mắt người ta có thể nhìn thấy, mà không cần mở miệng nói về đạo.

Từ nhỏ tôi đã có ấn tượng không mấy tốt đẹp về các bà xơ dì phước, có lẽ trong suốt thời gian học Tiểu học và sau nầy tôi chưa thấy một bà xơ dì phước nào hiền như… ma xơ (ma soeur).

Thật ra có “chán khối” bà xơ dì phước hiền lành dễ thương và… đẹp nữa, có điều tôi chưa hân hạnh được gặp đó thôi. Tuy nhiên tự tôi, tôi vẫn cảm thấy là hình như các nữ tu của chúng ta bước qua thế kỷ 21 nầy, càng ngày càng hiền lành và dễ thương hơn các nữ tu thời thế…kỷ 20.

Người ta thích nhìn và khen ngợi một cô gái đẹp dễ thương, vui tươi. Nhưng người ta càng thích nhìn và yêu mến một nữ tu hiền lành, nhân hậu và vui tươi hơn, bởi vì nét hiền lành và nhân hậu của các nữ tu được học hỏi nơi Chúa Giêsu (Mt 11,29), sự vui tươi của các chị em được toả sáng bởi niềm vui của thiên đàng, của sự trong sáng và hồn nhiên. Có một lúc nào đó người ta không cần các “ma xơ” giảng đạo lý cho họ, nhưng người ta cần nụ cười tươi tắn của các “ma xơ”, cần niềm vui của các “ma xơ”, để người ta tìm thấy Thiên Chúa, tin Thiên Chúa qua những nụ cười đơn sơ hồn nhiên của các chị em.

Đừng đem bộ mặt nghiêm nghị như quan toà khi tiếp xúc với mọi người –nhưng hãy vui tươi. Đừng có bộ mặt nhăn nhó khó chịu khi người khác làm trái ý mình –nhưng hãy nhớ rằng: mình là một nữ tu. Đừng liếc xéo người mình không thích, hay người không thích mình –nhưng hãy nhìn thẳng vào lòng mình và nói: nếu họ cũng liếc xéo tôi như vậy thì tôi sẽ thế nào…?

Đó là cách truyền giáo có “phương pháp nhất” của thế kỷ 21 đầy những đa đoan và nhạy cảm nầy.