Trở lại

390

Harold Hughes xưa kia là Thống đốc tiểu bang Iowa, và là một nghị sĩ của Hoa kỳ. Nhưng cuộc đời của ông đã không luôn luôn thành công. Trong tập tự truyện, Hughes kể lại rằng thời trai trẻ ông đã là “một người nghiện rượu, dối trá và lừa đảo”. Vào một thời điểm trong đời ông, đã phá hủy tất cả mọi sự, và mất tất cả.

Một đêm nọ ông nhảy vào bồn tắm và chuẩn bị tự tử. Ông dí khẩu súng shotgun vào bụng, rồi nhốt cái chùi giẻ vào miệng. Khi ông sắp sửa bóp cò súng, thình lình ông nhớ lại Thánh Kinh đã nói giết mạng sống mình là sai. Và ông đã cố cắt nghĩa với Chúa lý do tại sao ông lại làm điều kinh tởm này. Ông trèo ra khỏi bồn tắm, qùi xuống nền gạch lạnh lẽo, và gục đầu trên thành bồn tắm. Trong tư thế đó, ông nói chuyện với Chúa đang khi khóc nức nở. Sau đó có một điều gì đã xẩy ra mà ông chưa bao giờ cảm nghiệm thấy trong đời.  Ông viết trong cuốn tự truyện như sau :

Một sự bình an ấm áp dường như bao phủ lấy tôi. Những tội lỗi của tôi dường như tan biến. Thiên Chúa cúi xuống và ôm lấy tôi. Giống như một đứa trẻ bị thất lạc trong cơn giông bão, thình lình tôi bị vấp chân ngã vào cánh tay ấm áp của Cha tôi. Đang khi quì gối trên nền nhà tắm, tôi đã hiến dâng hoàn toàn con người của tôi cho Thiên Chúa, và tôi nói với Ngài,”Bất cứ việc gì Ngài sai con làm, lạy Cha, con sẽ thực thi thánh ý Cha”.

Kinh nghiệm đáng nhớ muôn đời đó đã bắt đầu một sự biến đổi hoàn toàn đối với Harold Hughes. Mười năm sau, ông được bầu làm Thống đốc tiểu bang Iowa. Bảy năm sau nữa, ông được bầu vào Thượng viện của Hoa kỳ. Sau cùng, vào năm 1975, ông rút lui khỏi hậu trường chính trị, về hưu và làm việc trọn ngày cho chương trình  giúp đỡ những người cai thuốc phiện và nghiện rượu.

Cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và ông Giakêu không do bởi một sự tình cờ hay vì vô ý, mà là kết quả của những chuỗi ngày mong đợi và mơ ước kiếm tìm. Vì lệ thuộc bởi những giới hạn của xã hội thời bấy giờ cho nên tuy sống ở Giêrikô nhưng ông Giakêu chỉ mới nghe nói về Chúa Giêsu chứ chưa bao giờ gặp mặt. Do đó, ông đã quyết tâm tìm gặp Chúa Giêsu cho bằng được. Và hôm nay là cơ hội tốt nhất để Giakêu thoả niềm mơ ước khi Chúa Giêsu đi ngang qua nơi ông ở. Tuy nhiên, vì quá lùn mà dân chúng lại quá đông nên ông không thể nhìn thấy Chúa. Dầu vậy, ông vẫn không bỏ cuộc và bất chấp địa vị giàu sang cũng như thế lực, Giakêu đã không ngại chạy trước đám đông và trèo lên cây sung để nhìn thấy Chúa Giêsu. Và để đáp lại tấm thịnh tình của Giakêu, Chúa Giêsu đã ghé thăm và lưu lại nhà ông. Dĩ nhiên, dân chúng dị nghị gièm pha, nhưng Chúa Giêsu bất chấp tất cả vì Ngài nhìn thấy tấm lòng hoán cải chân thành của Giakêu. Lc 19.1-10