Thuật điểm kim

787

Christopher Notes

Ngày xửa ngày xưa, có một người tên là Mi-de-si, ông ta là người đầy tớ theo hầu của quốc vương, quá nửa cuộc đời một mực trung thành phục dịch hoàng thượng. Sau đó ông ta về hưu, quốc vương nói: “Ta muốn ban cho ngươi một phần thưởng trọng hậu, ngươi mong muốn điều gì, ta sẽ tặng cho ngươi điều ấy”. Mi-de-si vừa nghe xong, một ý nghĩ tham lam nảy sinh trong lòng, ông ta nói với quốc vương: “Bệ hạ, tôi cần trở về nhà bàn bạc với nhà tôi chút xíu, đợi đến ngày mai tôi lại đến kính trình cùng bệ hạ”.

Ngày hôm sau, Mi-de-si lòng vui sướng đến vang trời chuyển đất lên gặp quốc vương, đưa ra thỉnh cầu của mình: “Tôi mong muốn…tôi…có được thuật điểm kim, hễ tôi chạm tới vật nào thì vật đó sẽ biến thành vàng”. Quốc vương nói với ông: “Nhà ngươi thật muốn điều đó sao ? Đương nhiên ta có thể cho nhà ngươi, nhưng, nó không phải là vật thú vị như nhà ngươi tưởng đâu”. -“Bệ hạ”, Mi-de-si nói: “Vợ tôi cũng mong muốn điều ấy”.

Thế là quốc vương cho ông ta năng lực của thuật điểm kim, ông ta rất vui mừng, lập tức thử thử đồ vật bên mình xem sao, ông ta sờ đến cái mũ, cái mũ biến thành vàng, rờ qua cái bàn, cái bàn cũng biến thành vàng! Ông ta rất phấn khởi, lập tức trở về nhà, nói với vợ: “Mọi nơi mọi lúc tôi có thể muốn kiếm bao nhiêu tiền, thì có bấy nhiêu tiền !” Trước tiên ông mời vợ đi chợ, mua về tất cả các thức ăn ngon, làm một bữa cơm thịnh soạn giống như quốc vương và hoàng hậu ăn vậy để chúc chúc mừng mừng, bà vợ lập tức bỏ công ra nấu nướng, ông ta ở bên ngoài đợi chảy cả nước miếng, nói: “Chúng ta cũng có thể ăn giống như quốc vương hoàng hậu chứ ?”.

Ông ta ngửi mùi thơm của thịt bò xào với sữa heo, càng làm cho bao tử của ông nở to, mùi vị của các thức ăn khác, cũng hấp dẫn làm cho miệng của ông ta động đậy mạnh. Sau đó ông ta ngồi xuống, đưa tay ra cầm lấy một đùi gà rán. Lúc ông ta đụng vào thức ăn ngon rất dụ khị người ta ấy, thì lập tức nó biến thành vàng. Ông ta muốn cầm cái khác, nó cũng biến thành vàng như vậy. Cuối cùng, ông ta chết vì đói.

Suy tư:

Đôi lúc, vì nuông chiều con cái quá mức, cha mẹ đã vô tình “tiếp tay” cho con cái phạm tội, hay nói cách khác, cha mẹ đã làm hại con mình, không những đời nầy mà đời sau nữa. Biết rõ điều con cái xin là nguy hiểm, là không tốt mà vẫn cứ chiều nó thì hậu quả không lường được, trách nhiệm nầy cha mẹ hoặc bề trên phải chịu hoàn toàn trước mặt công lý toà án đời và trước mặt Thiên Chúa toà án lương tâm.

Thánh Têrêxa nhỏ hồi còn nhỏ đã được mọi người trong nhà cưng chiều hết mức, cho nên cũng có lúc kiêu căng, mà ngài gọi là: lòng tự ái qúa lẽ. Nhưng ngài đã được cha mẹ nhân đức, nghiêm khắc, dịu dàng dạy dỗ và đã trở nên một vị đại thánh của Giáo hội, chị viết: “Với tính nết ấy, con trộm nghĩ, nếu phải tay cha mẹ không có nhân đức, không biết dạy con, có lẽ con đã là đứa xấu nết dữ tợn lắm, và mất linh hồn cũng chưa biết chừng…”

SHARE
Previous articleChuyển biến
Next articleMọi tâm đều tốt