Thất bại đem tới niềm vui

415

Cô Florence Chadwich bơi qua biển mà không tới đích song cô nói cô không buồn, không chán nản, song rất phần khởi vì lúc cô bơi có máy truyền hình theo dõi. Và có rất nhiều người theo dõi cô qua máy truyền hình. Nhiều thơ gởi tới cô khuyến khích, coi cô như gương mẫu được họ lấy lại tin tưởng của cuộc đời.

Hai vợ chồng nọ sửa soạn đồ để ly dị nhau, trong đêm đó họ cùng theo dõi cô qua truyền hình, họ nhận thấy sự mệt nhọc, nguy hiểm của cô, nhất là cho sức một phụ nữ. Rồi họ suy nghĩ, họ gởi thơ cho cô và nói: “Cô khởi sự lại thì họ cũng khởi sự lại cuộc đời đôi bạn của họ một lần nữa”.

Một bệnh nhân nằm lâu ngày cũng theo truyền hình đã gởi thư cho cô nói là sẽ cố gắng chịu đựng đau khổ tới cùng khi thấy gương cô.

Nếu cô bơi tới đích thành công chỉ một mình cô vui nay sự thất bại của cô lại đem lại niềm tin cho mọi người. Nếu không thấy cô chắc hai vợ chồng nọ đã xa nhau, người bệnh kia đã ngã lòng.

Thất bại là mẹ thành công.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói với chúng ta rằng: “Người tín hữu Kitô hữu dựa trên Thánh Kinh thấy thời gian không mang tính tuần hoàn mà là một đường thẳng: thời gian là con đường dẫn đến chung cuộc”. Đúng thế, nêu chúng ta nhìn lại quá khứ cho dù vừa trôi qua, chính là một bước đi hướng đến sự hoàn tất của lịch sử, đến cứu cánh của nhân loại là hy vọng và vui mừng được gặp Chúa, thị việc tạ ơn thật là ý nghĩa.

Chắc chắn mỗi người mang một tâm tình, vui, buồn, sướng, khổ, thành công hay thất bại. Nhưng tất cả đều có chung một ý tưởng là tạ ơn và phó thác. Tạ ơn, vì Chúa đã cho chúng ta sống đến giờ phút này, còn gì thích hợp và ý nghĩa hơn khi chúng ta mặc lấy tâm tình của Mẹ Maria để hát vang lên tới Chúa: “Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa… vì Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả” (Lc 1, 29-55). Lời của thánh Phaolô nhắn nhủ với tín hữu Thê-xa-lô-ni-ca xưa kia, nay ngài muốn nói với mỗi người chúng ta rằng: “Anh em hãy vui mừng luôn mãi và cầu nguyện không ngừng. Hãy tạ ơn trong mọi hoàn cảnh. Anh em hãy làm như vậy, đó là điều Thiên Chúa muốn trong Đức Kitô Giêsu.” (1 Tx 5, 16-18). Chúng ta cảm tạ Thiên Chúa, về ân huệ Người đã thương ban (1Cr 1, 3-9).