Thánh giá

485

Trong một chương trình buổi tối trên một kinh truyền hình của Hoa Kỳ, một cô gái điếm được mời đến phát biểu ý kiến dựa theo một số câu hỏi của một phóng viên. Cô trang điểm diêm dúa và mặc một chiếc váy thật ngắn. Cô đã tỏ ra không những bình tĩnh mà còn có thái độ khiêu khích trước những câu hỏi của người phóng viên. Chợt nhìn thấy trên cổ của cô một dây chuyền vàng với một cây thánh giá thật đẹp, người phóng viên thay đổi đề tài. Ông hỏi cô:

– Tôi thấy cô có đeo Thánh giá trên cổ, hẳn cô là người có tôn giáo?

Khán giả thấy rõ sự bối rối của cô gái điếm, có lẽ đây là vấn đề mà không bao giờ cô nghĩ tới. Sau một hồi do dự, cô trả lời:
– Tôi không theo đạo nào cả.

Người phóng viên hỏi dồn:

– Thế tại sao cô lại mang Thánh giá trên người?

Cô gái điếm thinh lặng cúi nhìn xuống sàn nhà một hồi lâu rồi trả lời:

– Lúc nhỏ tôi có đạo, nhưng đó là chuyện xưa rồi.

Ai xấu hổ vì tôi và những lời của tôi, thì Con Người cũng sẽ xấu hổ vì kẻ ấy, khi Người ngự đến trong vinh quang của mình, của Cha và các thánh thiên thần. Lc 9, 23-26.

Vậy anh đừng hổ thẹn làm chứng cho Chúa chúng ta, cũng (đừng hổ thẹn) vì cớ tôi, là kẻ bị tù vì Ngài, nhưng hãy chung phần cam khổ vì Tin Mừng, dựa vào quyền năng của Thiên Chúa, 9Ðấng cứu thoát ta, và đã ra thánh triệu kêu gọi ta, không chiếu theo các việc ta làm, nhưng là chiếu theo chính dự định và ân sủng Người đã ban cho ta trong Ðức Kitô Yêsu, từ trước đời đời hằng có, 10 và nay đã cho hiển hiện nhờ cuộc Hiển linh của vì Cứu Chúa của ta, Ðức Kitô Yêsu, Ðấng đã hủy diệt sự chết, và đã chiếu sáng ra sự sống, và sự bất hoại, nhờ Tin Mừng 11 mà tôi đã được đặt làm lệnh sứ, làm Tông đồ, làm tiến sĩ. Thư Thứ Hai Gửi Timôthê 1.8

SHARE
Previous articleGiấc mơ đáng sợ
Next articleVô tình