Tha nhân

303

Phải nói về mình như nói về người khác. Phải nói người khác như nói về mình. Maurice Blondel.

Mến Chúa yêu người không đủ; còn phải yêu bản thân mình nữa… Kitô giáo dạy như thế… Một qui tắc tuyệt vời về yêu thương tha nhân như chính mình, hoặc ngược lại, yêu mình như yêu người.

Nhưng đối với bản thân hay đối với tha nhân, khó mà có những lời kính phục, khoan dung, quên bỏ lỗi lầm. Hôm nay đây, tôi có ý thức mình dùng tới hai quả cân, hai mức đo lường khác nhau không?

Thánh Gioan định nghĩa: “Thiên Chúa là tình yêu”. Thánh nhân viết trong chương 4 thư thứ nhất: “Anh em thân mến, chúng ta hãy yêu thương nhau, vì tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa. Phàm ai yêu thương, thì đã được Thiên Chúa sinh ra, và người ấy biết Thiên Chúa. Ai không yêu thương, thì không biết Thiên Chúa, vì Thiên Chúa là tình yêu. Tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống. Tình yêu cốt ở điều này:
không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta. Anh em thân mến, nếu Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta như thế, chúng ta cũng phải yêu thương nhau” (1 Ga 4,7-11).

Luật sĩ đến hỏi Chúa: “Trong các điều răn, điều nào trọng nhất?” Chúa đáp: “Yêu mến Thiên Chúa hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức ngươi” (Nhị luật 6,4-5). Nhưng điều mới mẻ là Chúa đem chắp nối với một câu khác trích ở Sách Lêvi (19,18), dạy rằng “ngươi không báo oán, không cưu thù với con cái dân ngươi, nhưng ngươi sẽ yêu mến đồng loại ngươi như chính mình”. Chúa đã cách mạng hóa Luật Bác Ái yêu thương. Xưa nay, trước Chúa Giêsu, chưa ai đặt ngang hàng sự mến Chúa và yêu người. Ngài đã hợp nhất lại thành một lề luật duy nhất và đó là lề luật mới, là đặc điểm của Phúc Âm: mến Chúa và yêu người; yêu mến Thiên Chúa và thương yêu anh em. Nhưng Thiên Chúa, Người chỉ có một, là Ðấng duy nhất, còn anh em tôi là ai? Phải chăng chỉ quan niệm như người Do thái? Anh em tôi là người thân, là người đồng bào, là người đồng hương. Anh em tôi, theo quan niệm của Chúa, là tất cả: là người ngoại bang Samaritanô, là người đàn bà ngoại tình, là mụ đàn bà chua ngoa bên bờ giếng Giacóp, là người đất Cananeen, là tất cả mọi người.

Chúa Giêsu lại bước thêm một bước nữa, khi Người dạy chúng ta phải yêu mến Chúa và thương yêu anh em như Ngài đã thương yêu (Gio 15,13-14). Tình yêu ấy không còn chỉ là một việc noi gương Chúa mà là một sự hiệp nhất với Ngài.

Chúng ta mến Chúa và yêu người với chính tình yêu của Ngài, tình yêu Ngài tiếp nhận từ Ðức Chúa Cha và thúc đẩy Ngài hy sinh mạng sống. Không phải chỉ yêu mình nơi kẻ khác mà là yêu mến Chúa nơi họ, không phải chỉ hiến bản thân mình là tận hiến tất cả cho Chúa. Ðó là chìa khóa mở cửa vào Nước Trời Tình Yêu.

Thánh Paulinô là Giám Mục thành Nôla (353-431) sau khi đã từ bỏ mọi chức tước phần đời, mọi danh vọng, để tận hiến cho Chúa và các linh hồn. Khi quân Goth chiếm đóng xứ sở và bắt nhiều người làm nô lệ, ngài bán tất cả gia sản để nuôi người nghèo và chuộc người nô lệ. Tới lúc quân rợ Vandale tiến chiếm, ngài không còn gì nữa để bán thì đã bán chính bản thân mình, làm nô lệ thay cho con trai của một bà góa và bị điệu sang Phi Châu. Mãi lâu sau, ngài mới được trả tự do và trở về với đoàn chiên.

Lạy Chúa, chớ gì con biết nói về kẻ khác cũng như nói về con, và nhắm cùng một lợi ích như nhau.

SHARE
Previous articleThủ lãnh
Next articleNgạo mạn