Sở Vương đeo ngọc

389

Lúc Sở vương đuổi theo Dật Tử, nơi eo mang một miếng ngọc bội quý, vì phải chạy nhanh, nên miếng ngọc bội bị bể.
Lần sau lúc đi săn, ông ta mang luôn hai miếng ngọc, chuẩn bị nếu có bể một miếng thì còn lại một. Không ngờ, cả hai miếng ngọc bội đều bị bể, mà bể càng nhanh. (Chuẩn Nam tử)

Suy tư :
Người lo xa là người sống hôm nay mà chuẩn bị cho ngày mai, là người chưa nói ra một câu mà đã chuẩn bị cho hai câu, có nghĩa là họ luôn dè dặt trong lời nói, vì sợ lời nói của mình làm tổn thương đến người khác.
Miếng ngọc bội của Sở vương đã quý, nhưng lời của người khôn ngoan, đạo đức càng quý hơn. Sở vương một lần bị bể một miếng ngọc bội quý, lần thứ hai mang hai miếng lại bể càng nhanh hơn vì va chạm vào nhau. Còn người khôn ngoan đạo đức trước khi nói thì uốn lưỡi bảy lần, chứ không phải nói bảy lần rồi mới uốn lưỡi, do đó mà họ không dại gì để lỡ lời nói lần thứ hai.
Theo cách nhìn của người tín hữu, linh mục là những người khôn ngoan đạo đức, lời nói của các ngài là đáng tin cậy và có sự khôn ngoan của Chúa Thánh Thần. Mà quả thật là như thế, bởi vì Thiên Chúa đã chọn ai, thì Ngài sẽ ban những ơn cần thiết để họ chu toàn sứ mệnh, cũng như Thiên Chúa đã chọn ông Môisen, một người không có tài ăn nói, nhưng Thiên Chúa đã nói với ông: “Ai cho ngươi có mồm có miệng… Vậy bây giờ ngươi hãy đi, chính Ta sẽ ngự nơi miệng ngươi, và Ta sẽ chỉ cho ngươi phải nói những gì” (Xh 4, 11-12).
“Xin Chúa dạy con biết trân trọng lời nói của người khôn ngoan, biết không làm bể miếng ngọc bội quý giá mà Chúa đã ban tặng cho con, đó chính là ân sủng của Thánh Thần, để con sống đẹp lòng Chúa hơn”.

SHARE
Previous articleMón quà vô giá
Next articleBức tường ô nhục