Say sưa

559

Một nô bộc đặc trách chuồng ngựa có thói quen là uống nhiều rượu hơn cơn khát của mình. Ngày kia, thấy anh dẫn ngựa từ máng uống nước trở về, ông chủ bảo anh ta:

– Hãy dẫn chúng đi uống một lần nữa ?

 Người nô bộc nhìn ông chủ với đôi mắt mở to, nhưng thấy ông chủ nói cách nghiêm chỉnh, anh nghe theo. Lúc trở về ông chủ hỏi:

–  Chúng có uống không?

– Dạ không, và điều nầy dễ biết trước được, thưa ông chủ. Những con ngựa biết lúc nào chúng đã thỏa mãn cơn khát của chúng!

– Tốt lắm, nhưng còn anh. anh lại không biết điều đó. Hãy nhìn vào gương mấy con ngựa của anh và lưu ý rằng: Một người uống quá độ thì không thông minh bằng con vật đâu.

Bấy giờ ông Phêrô hỏi: “Lạy Chúa, Chúa nói dụ ngôn này cho chúng con hay cho tất cả mọi người?” 42 Chúa đáp: “Vậy thì ai là người quản gia trung tín, khôn ngoan, mà ông chủ sẽ đặt lên coi sóc kẻ ăn người ở, để cấp phát phần thóc gạo đúng giờ đúng lúc? 43 Khi chủ về mà thấy đầy tớ ấy đang làm như vậy, thì thật là phúc cho anh ta. 44 Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình. 45 Nhưng nếu người đầy tớ ấy nghĩ bụng: “Chủ ta còn lâu mới về”, và bắt đầu đánh đập tôi trai tớ gái và chè chén say sưa, 46 chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không ngờ, vào giờ hắn không biết, và ông sẽ loại hắn ra, bắt phải chung số phận với những tên thất tín. 47 “Ðầy tớ nào đã biết ý chủ mà không chuẩn bị sẵn sàng, hoặc không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều. 48 Còn kẻ không biết ý chủ mà làm những chuyện đáng phạt, thì sẽ bị đòn ít. Hễ ai đã được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều, và ai được giao phó nhiều thì sẽ bị đòi hỏi nhiều hơn”.

Ðức Giêsu tự ví mình như một ông chủ vắng nhà. Ông chủ này không độc đoán, nắm hết mọi quyền hành. Ông tin vào con người và giao trách nhiệm cho họ. Người quản gia được cử làm đại diện cho ông để cắt đặt công việc và phân phát lương thực cho đầy tớ. Mọi quyền bính trong Hội Thánh bắt nguồn từ Ðức Kitô. Quyền bính là phương tiện để phục vụ Dân Chúa, nhưng nó có thể bị lạm dụng để phục vụ cho bản thân. Ðánh đập tôi trai tớ gái, chè chén say sưa vì nghĩ rằng còn lâu chủ mới về: đó vẫn là những nguy cơ rình rập các vị lãnh đạo. “Chúa nói dụ ngôn này cho chúng con hay cho mọi người?” Một tông đồ như Phêrô cũng có thể bị phạt. Tông đồ là người đã biết ý chủ nên sẽ bị đòn nhiều hơn nếu không làm theo ý đó.

Những mối nguy hiểm của việc uống rượu quá độ

Dù rượu có thể mang lại một vài tác dụng tốt, nhưng nó cũng chứa các chất có tác động mạnh, làm thay đổi chức năng của trí óc và cơ thể. Uống rượu quá độ có thể gây những vấn đề sau:

Làm giảm đi khả năng suy xét, khiến một người “nói bậy nói bạ”. (Châm-ngôn 23:33, Nguyễn Thế Thuấn) Anh Danh, một người thường chè chén được đề cập ở bài trước, giải thích: “Chứng nghiện rượu không chỉ là một căn bệnh của thể xác, nhưng nó cũng là căn bệnh ảnh hưởng đến thái độ và lối suy nghĩ của một người. Nó cũng khiếnbạn không nghĩ đến tổn thương mà mình gây ra cho người khác”.

Khiến khó kiềm chế. Kinh Thánh cảnh báo: “Rượu cũ và rượu mới cất lấy hết trí-khôn” (Ô-sê 4:11). Tại sao thế? Dưới ảnh hưởng của rượu, chúng ta dễ chấp nhận, hoặc ngay cả muốn thực hiện những suy nghĩ cùng ước muốn mà lúc bình thường mình tự chủ được. Lòng quyết tâm làm điều phải có thể giảm dần. Rượu làm xói mòn tiêu chuẩn đạo đức, dẫn đến những hậu quả thảm hại.

Thí dụ, anh John cãi nhau với vợ rồi bỏ đi uống rượu. Sau khi uống được vài ly để lấy bình tĩnh, có một phụ nữ tiến về phía anh. Khi uống thêm vài ly nữa, anh John đi với cô và đã ngoại tình. Sau đó anh rất hối hận vì đã làm một điều mà nếu không bị mất tự chủ vì rượu, anh sẽ không bao giờ nghĩ đến.

Có thể khiến mất tự chủ trong lời nói và hành động. Kinh Thánh nêu lên câu hỏi: “Ai bị sự hoạn-nạn? Ai phải buồn-thảm? Ai có sự tranh-cạnh?… Tất những kẻ nán trễ bên rượu” (Châm-ngôn 23:29, 30). Uống rượu quá độ có thể khiến bạn “như người đi giữa biển cả, dập dồi như thể leo lên cột buồm” (Châm-ngôn 23:34, Bản Diển Ý). Một người uống quá nhiều có thể tỉnh dậy và nói “chắc tôi bị đánh, nhưng sao tôi chẳng nhớ”.—Châm-ngôn 23:35, BDY.

Có thể ảnh hưởng tới sức khỏe. “Rốt lại, [rượu] cắn như rắn, chích như rắn lục” (Châm-ngôn 23:32). Y khoa đã xác nhận sự khôn ngoan của câu châm ngôn đó. Uống rượu với tửu lượng lớn có nguy cơ gây chết người. Nó có thể gây ra nhiều loại ung thư, sưng gan vì rượu, xơ gan, viêm tụy, hạ đường huyết đối với người bị đái tháo đường, hội chứng ngộ độc rượu ở thai nhi, đột quỵ hoặc suy tim. Đó chỉ là một vài tác hại do rượu gây ra. Ngay cả chỉ một lần uống quá độ cũng có thể dẫn đến hôn mê hoặc tử vong. Tuy nhiên, hậu quả nghiêm trọng nhất lại không được mô tả trong sách y khoa.

Mối nguy hiểm lớn nhất. Ngay dù một người có thể chưa say, nhưng uống quá chén sẽảnh hưởng nặng nề về mặt tâm linh. Kinh Thánh nói rõ: “Khốn cho những kẻ từ sáng sớm đã chạy theo rượu, đến đêm khuya, vẫn bị rượu thiêu đốt”. Tại sao? Ông Ê-sai giải thích uống rượu quá độ tác hại đến tâm linh: “Chúng không để ý đến việc làm của CHÚA, cũng chẳng thấy công việc của tay Ngài”.—Ê-sai 5:11, 12, Bản Dịch Mới.

Lời Đức Chúa Trời khuyên chúng ta “chớ đồng bọn cùng những bợm rượu” (Châm-ngôn 23:20). Phụ nữ cao tuổi được cảnh báo “đừng uống rượu quá độ” (Títo 2:3). Tại sao? Khi bắt đầu uống rượu, từ từ người ta sẽ uống nhiều hơn và thường xuyên hơn mà có khi họ không nhận ra điều đó. Với thời gian, người đó luôn nghĩ về rượu và có thể tự nhủ: “Khi tôi tỉnh dậy, tôi sẽ trở lại tìm uống nó nữa” (Châm-ngôn 23:35). Người uống rượu rơi vào tình trạng nguy hiểm khi phải uống tiếp để khỏe lại sau cuộc chè chén ngày hôm trước.

Kinh Thánh cảnh báo những ai “đắm rượu, tiệc-tùng, liên-miên, chè-chén li-bì… phải khai-trình với Đấng sẵn-sàng xét-đoán kẻ sống và kẻ chết” (1 Phi-e-rơ 4:3, 5, Ghi-đê-ôn). Liên quan đến thời kỳ trọng đại mà chúng ta đang sống, Chúa Giê-su căn dặn: “Hãy tự giữ lấy mình, e rằng vì sự ăn uống quá-độ, sự say-sưa và sự lo-lắng đời nầy làm cho lòng các ngươi mê-mẩn chăng, và e ngày Đức Chúa đến thình-lình trên các ngươi như lưới bủa”.—Lu-ca 21:34.

SHARE
Previous articleMột con cá
Next articleHậu quả say sưa