Sắp đặt

552

Một hôm có chàng thanh niên vào rừng đốn củi. Đến trưa nhọc mệt, anh ta nằm nghỉ dưới gốc cây đa cổ thụ, nhìn lên cành lá rườm rà, song quả đa nhỏ xíu. Anh nghĩ sao cây thì khổng lồ mà trái thì nhỏ xíu. Tôi mà là ông Trời, tôi cho nó mang trái lớn như trái bí và lá to như lá chuối, như thế mới cân xứng. Trong lúc đó thì thân cây bí yếu ớt mà phải mang trái lớn, cây thuốc không cứng rắn mà phải mang lá to như tấm phên. Quả ông trời thiếu khôn ngoan ! Hay là không có ông trời, mọi vật đo ngẫu nhiên mà có chăng?

Miên man nghĩ như vậy, anh thiếp ngủ lúc nào không hay. Đang lúc ngủ say, một cơn gió lớn thổi mạnh làm rớt xuống giữa sống mũi anh một quả đa. Anh giật mình thức giấc, vừa xít xoa vừa nghĩ:

–  May quá! Phải chi trái đa lớn như trái bí thì kể như bữa nay ta tận số rồi! Hèn chi người ta nói: Trái dừa rớt bao giờ cũng tránh người!

“Anh em hãy nhìn chim trời, chúng không gieo không gặt cũng chẳng thu tích vào kho lẫm, và dẫu vậy Cha trên trời của anh em nuôi chúng. Anh em không đáng giá gấp nhiều lần hơn chúng sao? … Và tại sao anh em lo lắng về áo mặc? Hãy coi hoa huệ ngoài đồng, xem chúng mọc lên như thế nào; chúng chẳng vất vả cũng chẳng bôn ba, nhưng Thầy bảo anh em, ngay dù đến Solomon sang trọng cũng không mặc đẹp bằng một trong những bông huệ này. Vậy nếu Thiên Chúa mặc cho hoa cỏ nơi đồng nội, thứ mà nay tươi tốt mai đã bị liệng vào lò lửa như thế, Ngài sẽ không mặc cho anh em gấp nhiều lần hơn sao, Ôi những người kém lòng tin?” (Mt 6:26-30; và tc. Lc 12:24-28).

SHARE
Previous articleĐiều kỳ diệu
Next articleBảo vệ trên tay