Sách nịnh hót

1940

Dưới thời đế quốc Hy lạp của A-lịch-sơn đại đế (Alexandre le Grand) người xứ Makêđônia (Macédoine) vào thế kỷ thứ 4 trước công nguyên, có một viên quan cận thần tên là Aristobal, tác giả một quyền sách ca tụng hết lời những chiến thắng lẫy lừng của hoàng đế. 

Một hôm, hoàng đế đang ngự thuyền dạo mát trên sông, Aristobal đã lấy sách ra xin phép đọc cho hoàng đế nghe. Đến một đoạn mà giọng văn lộ rõ sự anh hót tâng bốc quá đáng, hoàng đế bực mình giựt phăng lấy quyển sách mà ném bay xuống sông chìm ngỉm.

Tên nịnh thần còn đang run sợ ngẩn ngơ chưa hiểu lý do cơn thịnh nộ thì hoàng đế đã trừng mắt bảo:

– Đáng lẽ chính  tay ta sẽ ném nhà người xuống sông thay vì quyển sách giả dối nịnh hót ấy của nhà ngươi.

Người dua nịnh gây hại cho mình vì Đức Chúa Trời sẽ hớt môi người nịnh hót, và cắt lưỡi kẻ khoác lác kiêu căng. (Tv. 12:3)

Người dua nịnh gây hại cho người khác. Dâm phụ, người phụ nữ ngoại tình với lời quyến rũ, với lưỡi dụ dỗ, với lời đường mật, với miệng môi dua nịnh (Châm Ngôn 2:16; 6:24; 7:21) làm cho nhiều người xiêu lòng, bỏ lời dạy lúc thiếu thời, quên giao ước với Đức Chúa Trời (Châm Ngôn 2:17), khờ khạo đến nỗi không nhận ra đó là cạm bẫy bắt linh hồn mình.

Người dua nịnh thuộc về hàng ngũ của bọn quỷ quyệt, phường đạo đức giả. Đó là những người chuyên nói dối, nói nịnh người nó chẳng thương. Đó là những người nói nhân nghĩa đủ điều nhưng toàn khẩu phật tâm xà chuyên gài bẫy, lăn đá hại người. (Châm Ngôn 26:24-28)

Ngay cả những người rao truyền lời Chúa, công bố Phúc Âm vẫn có thể lừa dối người nghe bằng lời dua nịnh. Thánh Phao-lô tâm sự: “Chúng tôi công bố Phúc Âm, không phải để thoả mãn thị hiếu quần chúng, nhưng để làm hài lòng Đức Chúa Trời, Đấng dò xét lòng người. Anh em đã biết, chúng tôi chẳng bao giờ tâng bốc, cũng không dùng lời đường mật để che đậy lòng tham, Đức Chúa Trời chứng giám cho lòng chúng tôi.” (I Tê-sa-lô-ni-ca 2:4-5)

Người khôn ngoan sẽ thận trọng dè dặt từng đường đi nước bước (Châm Ngôn 14:15)không nghe theo lời dua nịnh. Vua sẽ nịnh hót những kẻ bội giao ước Chúa và kéo họ về phe mình. Người khôn ngoan cũng không để cho một số người vô đạo sẽ đến giả bộ ủng hộ bợ đỡ nhưng chỉ lợi dụng mà thôi. (Đani-ên 11:32, 34) 

Người khôn ngoan cũng phải kiên định, giữ mình để có thể nói như ông Ê-li-pha: “Tôi xin nói không vị nể, không bợ đỡ, nịnh hót một ai. Vì tôi không bao giờ biết nịnh bợ. Nếu có, hẳn tôi sẽ bị Đấng Tạo Hoá kết liễu cuộc dời. (Gióp 32:21-22)

Thời Chúa Giêsu, các thầy thông giáo và người Pha-ri-siêu là những người thích được nịnh hót. Tất cả mọi việc họ làm chỉ nhằm cho người ta trông thấy. Họ thích ăn trên ngồi trốc, thích được chào hỏi và thích được người ta gọi là “ra-bi”. Chúa Giêsu dạy chúng a đừng bắt chước họ. (Mtt. 23:5-12)  

SHARE
Previous articleGanh tị
Next articleNhiều lời