Ra đi là chết trong lòng một ít

342

Phật giáo Trung Hoa rất nhớ ơn và hãnh diện vì có thiền sư Đường Tam Tạng. Ông là người đã có công vượt núi trèo non để đi Tây Trúc thỉnh kinh đem về phổ biến cho dân gian.

Truyện Tây Du Ký đã ghi lại cuộc ra đi đầy gian nan của thầy Tam Tạng. Nhưng những gian nan thử thách xảy đến cho thiền sư họ Đường không phải chỉ là gai góc hiểm trở của đoạn đường dài, mà chính là những tật xấu mà ba người môn đệ thân tín nhất của thầy là hiện thân. Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới và Sa Tăng, ba cái tên này chính là ba nết xấu mà thiền sư họ Đường cũng như bao người khác phải vượt qua để đạt chánh quả. Ba nết xấu đó là: Lòng kiêu căng, lòng ham vật dục và tính lười biếng.

Ra đi là chết trong lòng một ít… Thiển sư họ Đường có lẽ đã phải chiến đấu và hao mòn vì những tham sân si trong lòng thầy.

Tin Mừng cũng nhắc đến một cuộc ra đi: đó là cuộc ra đi của Chúa Giêsu. Ngài rời bỏ quê hương để đi Galilêa. Galilêa chỉ cách Nagiarét vài chục cây số… Nhưng với Chúa Giêsu cuộc trẩy đi này bao hàm một cuộc lột xác và từ bỏ trọn vẹn. Ngài rời bỏ tất cả để vào sa mạc.

Ra đi có nghĩa là ra khỏi chính mình và không quay nhìn lại phía sau. Ra đi tức là chấp nhận chết đi trong lòng một ít.

Thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu, mặc dù chưa một lần ra khỏi bốn bức tưởng của tu viện, đã được Giáo Hội chọn làm quan thầy các xứ truyền giao.

Một úc nào đó, có lẽ chúng ta cũng khao khát được mang Tin Mừng của Chúa đến một nơi xa lạ… Ước mơ ấy có thể làm cho chúng ta quên đi thực tại của không biết bao nhiêu người thiếu thốn lương thực cho thể xác cũng như tinh thần.

Ra đi loan báo Tin Mừng, trước tiên chính là ra khỏi con người của chúng ta. Ra khỏi con người thiển cận, ích kỷ của chúng ta để mặc lấy một cái nhìn nhạy cảm hơn trước sự hiện diện của tha nhân.

Có những tiếng gọi oang oang thật mạnh mẽ nhưng vẫn nhạt nhòa, chẳng lưu lại trong người nghe một ấn tượng gì cả như lời phát tuyên truyền từ loa truyền thanh. Có tiếng gọi thì thần, nhỏ nhẹ vừa đủ nghe làm thay đổi bao con tim, bao cuộc đời, thay đổi cả cục diện thế giới trong suốt hai ngàn năm qua, đó là tiếng gọi: “Hãy theo Thầy” (Mt 4,19a) của Thầy Giêsu dành cho người Ngài chọn, để trở nên người môn đệ, sống trọn vẹn tình yêu với Thầy, trở thành kẻ “chài lưới người” (Mt 4,19b). 

Thật thế, Andre, Simon, Giacôbê và Gioan khi được Chúa gọi: hãy theo thầy, lập tức các ông đi theo Chúa Kitô mà thánh sử Matthêu ghi nhận như là kiểu mẫu của ơn gọi và sự đáp trả. Thái độ của những môn đệ đầu tiên này thật là mau mắn và dứt khoát. Các ông đã bỏ chài lưới, bỏ ghe thuyền, bỏ cha già mà đi theo Chúa, nên môn đệ của Ngài.

Thầy Giêsu gọi các môn đệ không chỉ là những người học trò nhỏ lắng nghe lời Thầy nhưng trở nên người bạn hữu với Thầy, ở lại trong Tình yêu Thầy, người bạn hữu tiếp tục sứ mạng của Ngài khi mang nhiều hoa trái trong sứ vụ đem Tin mừng cho nhân gian, đó là sứ vụ đem ánh sáng cứu độ mà Chúa Kitô được ủy thác khi Ngài đến thế gian. Chúa Kitô – Đấng mang và ban ánh sáng cứu độ, Ngài gọi các môn đệ “Các anh hãy theo Thầy” ( Mt 4,20), một lời mời gọi lên đường. Hãy gắn bó với Thầy và chia sẻ thao thức của Thầy: lên đường cùng Thầy chung tay gánh vác sứ vụ mang ánh sáng tình yêu cứu độ. 

Người theo Chúa bỏ lại cái an toàn êm ấm bên gia đình, bên vợ con như Phêrô, êm ấm bên nghề nghiệp trong khoang thuyền, cạnh người cha đang vá lưới như Giacôbê và Gioan, chấp nhận ra khơi là chấp nhận lên bờ, bóc mình ra khỏi khung cảnh sống quen thuộc. 

SHARE
Previous articleLạc hướng
Next articleCái hang sâu