Phàn nàn

380

Có một ngày, con lừa, con rùa và con ruồi gặp nhau rất là đúng lúc, bèn cùng nhau nói chuyện phiếm.
Con ruồi phàn nàn nói: “Nếu tôi có thể sống lâu hơn một chút, như thế thì việc gì cũng đều có thể trở thành dễ dàng. Các anh có thể tưởng tượng ra, chỉ có 24 tiếng đồng hồ, lại còn phải làm cho hoàn tất các “mùi vị” của công việc sao? Sinh ra, lớn lên, học chút kinh nghiệm, sau khi nếm được chút ít hoan lạc và thống khổ, thì chết chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ.”
“Anh nói không sai chút nào cả”, con lừa nhấn mạnh, nói: “Nhưng tôi hy vọng tôi chỉ sống 24 giờ là có thể được rồi, bởi vì tất cả cuộc sống của tôi thì như thế, mặc dù ngắn ngủi, nhưng lại là rất êm đẹp.”
Con rùa nhìn nhìn hai người rồi nói: “Tôi không hiểu nổi hai vị, năm nay tôi đã 300 tuổi rồi, thời gian không đủ để nói cho các anh biết những sự việc từng trãi của tôi, sự thật đã qua thì quá nhiều. Tôi còn nhớ lúc tôi 200 tuổi, thì tôi hy vọng cuộc sống đến đây thì chấm dứt”. Sau đó nó quay qua nói với con lừa: “Tôi hâm mộ anh”. Rồi lại quay người nói với con ruồi: “Tôi đồng tình với anh”.
Con lừa liền nói: “Sau khi nghe anh nói xong, tôi cũng không có để ý mình muốn sống đến 300 tuổi. Thử nghĩ mà coi, như vậy trong mỗi một sự việc của cuộc sống thì anh đã có cơ hội trải qua rồi, hơn nữa lại có thể nếm qua đã lâu dài mà lại còn thấu đáo nữa chứ”.
Sau khi cả 3 người đều đã phát biểu xong thắc mắc của mình, thì cùng nhau thinh lặng, chìm đắm một khoảng thời gian rất lâu trong thương cảm. Bởi vì chúng nó đều lấy thời gian để so sánh đời sống của mình, hơn nữa chúng nó đều cho rằng nhu cầu cũng chẳng có gì cả, trông chờ trường thọ nơi đoản mệnh, tìm đoản mệnh nơi trường thọ, lại còn có người yêu cầu vừa đoản mệnh lại vừa trường thọ. Cho nên cả 3 người cùng nhau đi tìm hỏi một vị tôn sư nổi tiếng, ông ta là một con nhền nhện.
-“Rùa”, nhền nhện nói: “Nhà ngươi đừng có trách cứ, ai có sự hiểu biết phong phú như ngươi chứ?”
-“Còn ngươi, con ruồi”, nhền nhện nói: “Nhà ngươi cũng “stop” ngay sự phàn nàn lại, cuộc sống của ai lại được có nhiều thú vị như ngươi chứ?”
Con lừa liền hỏi con nhền nhện có chỉ thị gì cho mình, nhền nhện nói: “Ta cũng chẳng biết nên kiến nghị cho nhà ngươi điều gì, bởi vì nhà ngươi đã muốn đoản mệnh mà lại còn muốn trường thọ, việc nầy thì không thể được. Cho nên nhà ngươi không những bây giờ mà sau nầy cũng vẫn là một con lừa ngu xuẩn”. Willi Hoffsuemmer

Người giàu có thì thích sống lâu để hưởng thụ!
Và cũng có những lúc, người nghèo khổ mong cho mau chết vì quá khổ ?
Quan niệm của hai loại người trên đều không đúng với tinh thần Kitô giáo, giàu có và nghèo khổ không phải là lý do để được sống lâu hay chết mau, mà chính là họ có vui vẻ chấp nhận giàu có và nghèo khổ như là ơn huệ của Thiên Chúa ban cho hay không mà thôi.
Giàu có mà sống trong ích kỷ, bo bo giữ của, coi người nghèo như là…cỏ rác, thì chẳng khác chi đã chết trong tâm hồn rồi vậy. Nghèo khổ mà chấp nhận hoàn cảnh cố gắng vươn lên, vui với hoàn cảnh hiện tại, không oán trời trách người thì chẳng khác gì trường thọ sao?
Đừng làm tôi Thiên Chúa rồi lại nô lệ cho tiền bạc, cũng như đừng đi “nước đôi” với tội lỗi và đánh lừa Thiên Chúa.
Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được. Lc 16, 9-15

SHARE
Previous articleChạy đua
Next articleLời cảm ơn