Phải biết giữ mình

646

Văn Công nước Tấn đem quân sang đánh nước Vệ. Giữa đường gặp một ông lão đang bừa ruộng cứ ngẩng mặt lên trời cười khanh khách mãi. Văn Công cho đòi lại hỏi:

– Ngươi cười cái gì thế?

Ông lão thưa rằng.

– Tôi cười người láng gềng nhà tôi. Anh ta đưa vợ đi chơi nhà bà con. Giữa đường gặp người con gái hái dâu, anh ta thích quá, lén vợ xuống ruộng dâu nói chuyện với người con gái. Một chốc, ngoảnh lên xem vợ đi đến đâu thì thấy một anh chàng đang vẫy vợ anh ta đi. Ấy câu chuyện chỉ có thế, tôi nghĩ mà tôi không nhịn cười được.

Văn Công nghe nói tỉnh ngộ kéo quân về. Chưa về đến nhà, đã thấy báo có giặc ngoài vào xâm phạm biên giới phía bắc của tổ quốc.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Các con hãy giữ mình, kẻo lòng các con ra nặng nề bởi chè chén say sưa và lo lắng việc đời, mà ngày đó thình lình đến với các con như chiếc lưới chụp xuống mọi người sống trên mặt đất. Vậy các con hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, để có thể thoát khỏi những việc sắp xảy đến và đứng vững trước mặt Con Người!” Lc 21, 34-36

SHARE
Previous articleHậu quả say sưa
Next articleThăng tiến bản thân