Nịnh bợ

985

Hoàng thái tử Victor Emmanuel (1820-1878) nước Ý, từ khi còn là một sĩ quan trẻ, đã tỏ ra rất ghét thói xu nịnh, giả dối. Một hôm, hoàng tử ngỏ ý muốn tập bắn súng trường chung với các binh lính trong tiểu đoàn mà chàng đang làm nghĩa vụ quân sự theo đúng phép nước của vua cha.

Viên chỉ huy liền khúm núm trịnh trọng xếp cho hoàng tử đứng bắn ở lô số 10. Biết rõ ý đồ muốn tâng bốc của viên sĩ quan, hoàng tử đợi đến lúc sắp sửa bắn thì quay sang bảo nhỏ vào tai anh lính đứng bắn ở lô số 9 bên cạnh. Anh ta liền vui vẻ nhận đổi chỗ cho hoàng tử. Khổ nỗi, hoàng tử đã biết rõ anh lính nầy là người bắn súng dở nhất tiểu đoàn.

Kết quả thật bất ngờ, anh lính ấy lại được toàn điểm xuất sắc ở bịa số 10, ngược lại, vị hoàng tử, vốn nổi tiếng văn võ song toàn, tài bách phát bách trúng thì lại được toàn điểm thấp thậm tệ ở bia số 9. Mọi người đều chưng  hửng, không biết phải ăn nói thế nào với vị hoàng tử mà họ đã chuẩn bị sẽ tung hô vang trời dậy đất!

Thì ra viên chỉ huy khéo nịnh bợ đã bí mật dặn nhỏ các binh sĩ phụ trách các bia bắn cứ việc nhắm mắt mà cho điểm tối đa cho bia số 10, cho dù viên đạn có bắn trệch mục tiêu đi nữa, vì đó chính là bia bắn của hoàng tử người sẽ kế vị làm vua nước Ý trong tương lai!

Vậy mà vào giờ chót, hoàng tử lại chơi khăm họ khi đổi chỗ sang bia số 9. Hàng bia bắn ở quá xa không ai kịp điều chỉnh, thế mới nên cơ sự. Trước sự bàng hoàng ê chề của mọi người, hoàng tử không nói gì, chỉ mỉm cười thích thú vì đã lật tẩy được thói nịnh hót giả đối củ a người đời.

Nơi mọi tập thể, hãy coi chừng những lời nói cử chỉ và hành động nịnh bợ của kẻ khác. Biết là nịnh bợ nhưng người ta vẫn thích !!

Trong một cuốn sách ngoại ngữ có một câu chuyện buồn cười : Người ta nịnh bợ bà Marjorie. Mỗi khi mời là người ta đến tấp nập vì nhà bà sang và tiếp đón niềm nở. Mỗi lần khách đến là người ta tán tụng bà đủ cách.  Bà Marjorie không phải là người tầm thường. Bà muốn biết những người khách của bà  thành thật hay giả dối. Bà ñaët hai máy ghi âm, một dưới bàn trang sức của bà thường để tô điểm môi cho đỏ thắm, sửa lại mái tóc cho thật bảnh, vừa trang sức vừa nói chuyện. Còn máy khác để bên phía các ông ngồi.

Bà chủ nhà vui tươi, đứng giữa quan khách, tuyên bố :”Hôm nay tôi xin hiến quí vị một câu chuyện được ghi âm vô cùng lý thú”.

Mọi người đều vỗ tay tán thành. Tất cả đều chăm chú nghe ! A, tiếng ai quen quen thế !  Thì ra những mảnh tâm sự của các ông, các bà lần lượt được vang lên trong căn phòng im lặng. Ôi , kinh khủng… Cái bà chủ mà người ta đang nịnh hót đã bị công kích không còn chỗ nói… Họ nói xấu đến những cử chỉ của bà, đời sống gia đình của bà, mái tóc, chiếc áo, thứ giải khát. Không  những chỉ bà Marjorie là nạn nhân  mà tất cả các bà khác cũng vậy. Bà này nói xấu bà kia. Máy càng mở, mặt các bà càng tái, mồ hôi lạnh toát ra, một đôi bà đã té xỉu.

Máy ghi âm của các ông cũng không kém, thốt ra những lời công kích và phê bình ông chủ, bà chủ, họ còn nói lên những phản bội của gia đình họ. Máy ghi âm đã ghi và đã phát ra tất cả sự thật, thẳng thắn, vô tư, không kiêng dè.

Không nói, chúng ta cũng có thể kết luận : buổi tiệc ấy là  buổi tiệc khoản đãi cuối cùng của bà chủ… Người ta đã ra về và không bao giờ trở lại. Có lẽ, người ta sẽ gặp nhau, nhưng mà “ngó nhau không sửa” như người ta thường nói.

SHARE
Previous articleThời gian
Next articleGanh tị