Người khôn sống lâu

523

Vua Ai Công nước Lỗ hỏi Khổng Tử:

– Người khôn có sống lâu không?

Khổng Tử đáp: 

– Có khôn thì sống lâu, chớ dại thì sống lâu sao được! Người ta có ba thứ chết, tự mình làm cho mình chết, chứ không phải số mạng đáng chết mà chết.  

– Ăn uống không có chừng mực, thức ngủ không có điều độ, làm lụng khó nhọc quá, lười biếng chơi bời quá, người như thế, thì phải chết về bệnh tật

– Phận là người dưới, mà xúc phạm người trên, lòng tham muốn không ngừng, tính yêu cầu không chán, người như thế thì chết về hình pháp. 

– Mình ngu, mà mình kịch người khôn, mình yếu mà khinh bỉ người mạnh; không biết lượng sức mạnh, mà cứ giận dữ làm liều, người như thế thì chết vì binh đao.

Ba thứ chết ấy thực không phải là số mệnh, chỉ tự mình giết mình mà thôi.

Bài Giảng trên Núi là ví dụ nổi bật về sự khôn ngoan vô song trong những lời dạy dỗ của Chúa Giêsu. Rất có thể chỉ cần 20 phút để trình bày toàn bộ bài giảng này ghi nơi Mat.5,3-7. Tuy nhiên, lời khuyên trong bài ấy có giá trị vượt thời gian, mãi đến ngày nay nó vẫn còn thích hợp như thuở ban đầu. Chúa Giê-su đề cập đến nhiều đề tài, bao gồm cách cải thiện quan hệ với người khác 5,23-26,38-42; 7.1-5,12, cách giữ mình thanh sạch về phương diện đạo đức 5.27-32, và cách sống sao cho có mục đích 6.19-24; 7.24-27. Nhưng chúa  Giêsu không chỉ nói cho người nghe biết thế nào là khôn ngoan, mà còn chứng minh bằng cách giải thích, lý luận, và trình bày bằng chứng; bằng chứng đặc biệt là con người của Ngài.