Người hành khách duy nhất

486

Hôm đó trời ảm đạm. Cô ngủ quên và trễ giờ làm việc. Rồi mọi việc trong văn phòng làm cô như muốn điên lên. Khó khăn lắm mới hết giờ làm việc. Cô đón xé buýt về như mọi hôm. Chỉ có điều hôm nay cô rất bực mình. Một ngày thật “tồi tệ ” cô nghĩ thế.

Lần này cũng như mọi lần, chuyến xe buýt lại đến đón khách muộn, tệ hơn lại còn hết chỗ ngồi. Xui xẻo gì đâu! Cô đành phải đứng. Chiếc xe làm cô lắc lư tứ phía. Đã bực mình, cô càng cảm thấy buồn bực hơn!

Chợt cô nghe một giọng nói  phía trước, giọng nói của một người đàn ông cũng bị đứng như cô.

– Trời đẹp lắm phải không quí vị!

Vì đông quá, cô không nhìn rõ được mặt ông ta. Cô chỉ nghe được giọng ông đang giới thiệu huyên thuyên về cảnh mùa xuân, rồi những cảnh vật trong đường xe buýt đi qua! Nào là nhà thờ, công viên, nghĩa địa, đội cứu hỏa. Và lạ thay, hầu như tất cả mọi hành khách trên xe đều nhìn ra ngoài cửa sổ để ngắm cảnh vật ông chỉ. Ông nói hăng say và nhiệt tình đến mức cô phải mỉm cười.  Đây là nụ cười đầu tiên trong ngày.

Rồi cũng về đến nhà. Khi chen giữa đám đông để xuống xe, cô cố liếc nhìn người “hướng dẫn viên du lịch”. Ồ ! ông nào có trẻ trung gì. Ông đã đứng tuổi, trên mặt có hàm râu quai nón, đeo kính đen và cầm trên tay cây gậy nhỏ màu trắng.

– Ồ! ông bị mù !

Vua Đavít viết: “Tôi phải lo-lắng nơi linh-hồn tôi, hằng ngày buồn-thảm nơi lòng tôi cho đến bao giờ?” (Thánh vịnh 13:2). Điều gì đã giúp Đavít đương đầu với nỗi lo âu? Qua lời cầu nguyện, ông dốc đổ lòng mình cho Đức Chúa Trời. Ông hoàn toàn tin cậy nơi tình yêu thương trung tín của ngài (Thánh vịnh 13:5; 62:8). Quả thật, Thiên Chúa mời gọi ta hãy trao gánh nặng cho Ngài. Thánh Phêrô nói: ãy trao hết mọi lo lắng cho Ngài vì Ngài quan tâm đến chúng ta. 1Pet.5.7

Ngoài ra, có những điều chúng ta có thể làm để kiểm soát lo lắng. Chẳng hạn, khi người viết Kinh Thánh là Phao-lô cảm thấy “lo lắng về hết thảy các hội thánh”, Ngài đã cố gắng an ủi và khích lệ những ai mà Ngài thấy không an tâm về họ (2Cor 11.28). Trong trường hợp này, nỗi lo lắng của ngài là điều có lợi, vì thôi thúc ngài dang tay giúp đỡ người khác. Đối với chúng ta, sự lo lắng cũng thôi thúc mình giúp đỡ người khác. Ngược lại, thái độ hờ hững hoặc thờ ơ là dấu hiệu của việc thiếu quan tâm.—Châm-ngôn 17:17.