Người đánh cá

439

Có một khách đi tham quan rất giàu có, đeo kính râm, mang máy ảnh, đang dạo chơi trên bãi cát biển miền nhiệt đới, gặp một người đánh cá đang ngủ gật trên chiếc thuyền gỗ nhỏ.
-“Tại sao anh không đi bắt cá ?” Khách tham quan hỏi.
-“Tôi đã bắt xong rồi”. Người đánh cá nói.
-“Ông có thể đi ra biển lần nữa, bắt cá nhiều hơn, kiếm nhiều tiền thêm một chút, sau đó mua một tấm lưới thật tốt, bắt được nhiều cá hơn”.
-“Để làm gí?”
-“Thì anh có thể mua một chiếc thuyền máy, đổi quách cái thuyền gỗ nhỏ nầy đi, đi ra ngoài biển xa bắt được nhiều cá hơn”.
-“Bắt được nhiều cá như thế, vì sao chứ ?”
-“Thì anh có thể kiếm được nhiều tiền hơn, anh có thể có một đội thuyền.”
-“Như thế nghĩa là gì chứ ?”
-“Thì anh trở thành một người giàu có, có thể thoải mái sống qua ngày”.
-“Không phải bây giờ tôi đang sống cuộc đời thoải mái hay sao?” Edward de Mello

Một ông khách tham quan tu viện dòng kín đã nói với chị thánh Têrêxa Hài Đồng: “Nếu chị có ngôi nhà đẹp đẽ xinh xinh như cái nhà ngoài kia…” ông ta lấy tay chỉ một ngôi nhà bên kia đường, nói tiếp: “thì chắc là chị không làm một nữ tu đâu”. Chị thánh Têrêxa mĩm cười nói: “Thưa ông, căn nhà đó là của tôi đó”.

Quan niệm của người đời: những ông cha, bà phước đều là những người chán đời mới đi tu, mới xa lánh trần gian ! Chán đời cũng có nghĩa là không thoả mãn với những gì mình có. Quan niệm nầy sẽ đúng nếu những bà xơ dì phước của chúng ta ngày ngày cay cú, nóng giận, hách dịch, kiêu căng; nó cũng sẽ đúng khi các linh mục, tu sĩ của chúng ta sống tách biệt với mọi người, đối xử giai cấp với mọi người. Nếu các linh mục, các dì phước của chúng ta thể hiện được cuộc sống thoả mãn trong đời tu: không bon chen, không tìm tư lợi, không kiêu căng vì mình là ông cha, dì phước…thì bộ mặt cộng đoàn, của giáo xứ sẽ tốt đẹp biết bao.

SHARE
Previous articleĐáng sống
Next articleCánh cửa sổ