Nghỉ chơi

263

Một bé gái chơi trò cút bắt với các bạn. Cô tìm một chỗ thật kín để trốn. 5 phút sau, không ai tìm được cô. 10 phút sau cũng không ai đến tìm. Sau cùng cô bé biết ra rằng các bạn đã nghỉ chơi và đã đi nơi khác. Cô bé ngồi khóc và cho rằng đám bạn đã chơi xấu cô.

Một người lớn thấy vậy an ủi và dạy cô bé: “Cháu đã học được một bài học quý giá giúp cháu hiểu được Chúa cảm thấy thế nào khi chơi với loài người. Ngài chờ loài người đến tìm Ngài nhưng người ta đã nghỉ chơi từ lâu không đến tìm Ngài nữa”.

Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó. 36 Ông Simôn và các bạn kéo nhau đi tìm. 37 Khi gặp Người, các ông thưa: “Mọi người đang tìm Thầy đấy! ” Mc 1,29-39

Cuộc sống này quả là vất vả: ai nấy phải làm lụng từ sáng tới chiều, quần quật hết ngày này sang ngày khác, hết tháng nọ sang tháng kia để kiếm lấy miếng cơm manh áo. Kẻ thì lao động chân tay, người thì lao động trí óc, nhưng tất cả mọi người đều phải làm việc vất vả. Làm để có cái mà ăn, ăn để có sức mà làm. Làm-ăn, ăn-làm như một cái vòng lẩn quẩn trói buộc con người, cho tới khi con người làm không nỗi, ăn không vô thì cũng là lúc sắp xuôi tay chấm dứt một kiếp sống làm người.

Trước kiếp sống đó, những kẻ bi quan và những người lười biếng thì than thở như trong sách Gióp ghi lại: “Lao động nhọc nhằn là kiếp sống của con người trên mặt đất. Ngày của họ giống như ngày của một kẻ làm công, như một người nô lệ. Tôi phải buồn sầu mãi cho đến tối và mắt tôi sẽ không nhìn thấy hạnh phúc”

Chính để giúp cho loài người thấy được ý nghĩa và giá trị của lao động nhọc nhằn mà Ðức Giêsu Kitô đã sinh xuống trần gian, mang lấy thân phận làm người lao động vất vả. Chúa vừa giảng dạy trong Hội đường và cứu chữa một người bị quỷ ám xong, vừa mới đi ra thì hay tin bà Nhạc mẫu của Phêrô đang bị sốt nặng. Người liền đến nơi cầm tay nâng bà dậy, bà liền khỏi sốt. Liền sau đó có cả một đám đông tụ họp trước cửa nhà, đó là những người đau đớn vì đủ thứ bệnh tật, Chúa lại phải cứu giúp họ. Mãi tới chiều tối Chúa mới có chút ít giờ nghỉ ngơi. Người tìm một nơi thanh vắng để cầu nguyện. Vừa tảng sáng hôm sau thì các môn đệ lại đi tìm Người và cho hay dân chúng lại tấp nập tuôn đến xin Người cứu chữa. Nhưng Ðức Giêsu đành phải từ chối và nói “Chúng ta còn phải đi đến những làng, những thành phố khác để rao giảng Tin Mừng nữa“.

Ước gì người Công Giáo nào cũng siêng năng dự Lễ để đón nhận sức mạnh nơi Chúa, nhờ đó Chúa giúp ta chu toàn bổn phận trần thế. Nếu không kết hợp với Chúa Giêsu Thánh Thể, chỉ dựa tài sức mình mà làm, thì công việc ấy là việc của loài người, chẳng hơn gì con trâu kéo cày, thì làm sao khuyên dụ người ngoài vào Hội Thánh để gặt “lúa chín“? Hết những ai đến gặt “đồng lúa đã chín“, thì không còn “lầm than vất vưởng như chiên không có người chăn” Mt 9,36, để có thể cất tiếng hát: “Hãy ca ngợi Chúa đi! Đàn hát mừng Thiên Chúa chúng ta, thú vị dường nào! Được tán tụng Người, thoả tình biết mấy! Chúa là Đấng xây dựng lại Giêrusalem, quy tụ dân Israel tản lạc về. Người chữa trị bao cõi lòng tan vỡ, những vết thương, băng bó cho lành.” Đúng là “hạnh phúc thay mọi kẻ chờ đợi Chúa

SHARE
Previous articleNỗi oan
Next articleDối trá – Sa mạc