Một lỗi lầm hai đường lối

443

Đức Cha Fulton Sheen, diễn giả nổi tiếng trên đài truyền thanh truyền hình Hoa Kỳ, đã có lần kể lại như sau: Tại Nam Tư trong một lần giúp lễ, một cậu bé đã vô tình đánh rơi lọ nước. Vị linh mục tức giận tát cậu bé và thét lên:

– Cút đi, đừng bảo giơ trở lại đây nữa.

Quả thật, cậu bé đó đã không trở lại nhà thờ nữa, và sau này trở thành tãnh tụ của nước Nam Tư, cậu bé tên Titô.

Tôi còn nhớ khi mình còn là cậu giúp lễ tại nhà thờ chính tòa, lúc đó tôi lên 7 tuổi. Trong một phiên giúp lễ, tôi cũng đã có lần đánh rơi lọ rượu. Có lẽ ngay một trái bong nguyên tử nổ cũng không to bằng âm thanh của một lọ rượu rơi trên nền đá cẩm thạch. Tôi sợ tưởng chết đi được vì mấy cậu bé giúp lễ chúng tôi cứ nghĩ Đức cha là người rất nghiêm khắc. Thế nhưng sau thánh lễ, ngài gọi tôi lại và hỏi:

– Lớn lên con sẽ ở học trường nào?  Rồi ngài nói tiếp:  Con có bao giờ nghe nói Louyain không?

Tôi đáp: Thưa Đức cha, chưa.

Ngài nói:

– Vậy, thì con hãy về nói với mẹ con rằng khi lớn lên, con sẽ vào học trường Đại học Louyain. Rồi không ngờ rằng hai năm sau khi chịu chức linh mục, tôi đã được Đức Giám Mục giáo phận chỉ định đi học tại đại học Louyain. Cũng một biến cố, một lỗi lầm như nhau, nhưng tôi đã đi về hướng này, còn Titô thì đi về hướng ngược lại

Bảy mươi lần bảy, nghĩa là bốn trăm chín mươi lần, đó có phải là hạn định của sự tha thứ chăng? Kỳ thật, câu trả lời của Chúa không nhằm đưa ra một giới hạn vì sự tha thứ không thể nói bao nhiêu lần là đủ, mà phải là luôn luôn tha thứ. Đó là tiêu chuẩn tha thứ của Đức Chúa. Thập tự mà Chúa Giêsu nhận lấy để đền tội là sự tha thứ không giới hạn. Đức Chúa đã chuẩn bị sự tha thứ trong Chúa Giêsu trước, rồi mới chất hết thảy tội lỗi của nhân loại từ ngàn xưa trên thân thể Con Một của Ngài.

SHARE
Previous articleLàm phúc báo oán
Next articleTai hại của rượu