Một cái nhìn

539

Một ngày kia một người bạn đến thăm Michelangelo. Ông thấy nhà điêu khắc vĩ đại đang đục đẽo một tảng đá cẩm thạch lớn. Sân nhà phủ đầy những mảnh cẩm thạch vỡ và bụi bặm. Một cảnh tượng không lấy gì đẹp lắm.

Chúa ơi, ông đang làm gì vậy “? Người bạn hỏi.

Tôi đang thả thiên thần bị gam trong khối cẩm thạch này ra” Michelangelo đáp.

Người biệt phái Simon nhìn người phụ nữ chỉ thấy chị ta là tội nhân và mãi mãi là tội nhân. Đức Giêsu nhìn người phụ nữ và thấy chị ta  là một người phụ nữ tội lỗi có khả năng trở thành một vị thánh. Nhờ sự gặp gỡ với Đức Giêsu, người  phụ nữ bắt đầu sống một đời sống mới tốt đẹp hơn. Và chị có thể hành trình trên con đường ấy xa hơn những người đã đoán xét chị. Bằng việc tiếp xúc tử tế và tiếp nhận quà tặng của chị với lòng khoan dung, Đức Giêsu đã thổi luồng gió vào cánh buồm của chị.

Con người yếu đuối có nhiều lầm lỗi, đó là một điều hiển nhiên vì “Lầm lỗi là của con ngườ và tha thứ là của Thiên Chúa” (A. Pope) và “Tha thứ thật sự là một hành động thần linh mà chúng ta chỉ học được nơi Thiên Chúa”(Madeleine Danielou).

Có một cuộc tranh luận là phải chăng người phụ nữ ấy được tha thứ vì yêu nhiều, hoặc chị yêu nhiều vì đã được tha ?  Theo tôi, cả hai ý nghĩa ấy đều phù hợp với Luca, vì vậy ông nhấn mạnh đến sự tha thứ của Thiên Chúa trong Đức Kitô lẫn sự đáp lại bằng yêu mến mà sự tha thứ ấy gợi lên.

SHARE
Previous articleTrồng táo
Next articleCũng một cái nhìn